Tôi quen biết Trình Kỳ tại đám cưới của bạn thân Nam Hy.
Nam Hy vốn không muốn tổ chức đám cưới rình rang, nhưng không chịu nổi sự nhõng nhẽo ăn vạ của Trình Văn Diễn.
Tại hôn lễ, vì sợ tôi quá mệt nên cô ấy không chọn tôi làm phù dâu, mà còn sắp xếp cho tôi ngồi ở bàn tiệc chính.
Sau khi ngồi vào chỗ, tôi nhìn thấy một người đàn ông đang bước tới.
Bộ trang phục thường ngày đơn giản cũng không thể che giấu được tỷ lệ cơ thể hoàn hảo của anh ấy.
Eo thon, bờ vai rộng...
Nhìn lên trên là một gương mặt đẹp như tượng tạc.
Đôi mày sắc sảo, sống mũi cao thẳng, nơi đuôi mắt có một nốt ruồi lệ, cùng đôi môi mỏng màu hồng nhạt trông vô cùng quyến rũ.
Nhìn là biết đây chính là bạn trai tương lai của tôi rồi!
Thật tình cờ, anh ấy ngồi vào vị trí ngay cạnh tôi.
Tôi lập tức tươi cười rạng rỡ sán lại gần, hỏi tên, hỏi tuổi, hỏi xem đã có người yêu chưa.
Anh tỏ vẻ khó hiểu, nhưng vẫn trả lời từng câu hỏi của tôi.
"Trình Kỳ, 27 tuổi, đ/ộc thân..."
Sau khi x/ác nhận anh hoàn toàn đ/ộc thân dưới mọi hình thức, tôi lập tức lấy điện thoại ra.
"Thật trùng hợp, tôi cũng đ/ộc thân, vậy kết bạn WeChat nhé, anh trai."
Trình Kỳ muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý kết bạn với tôi.
Khi Nam Hy và Trình Văn Diễn đi mời rư/ợu quay lại, tôi mới biết thân phận của anh thông qua cách gọi của Trình Văn Diễn.
Chú nhỏ à.
Tôi trầm ngâm một lát, quay sang nói nhỏ với Nam Hy: "Cháu dâu nhỏ."
Nam Hy: "..."
Cô ấy nhìn Trình Kỳ rồi lại nhìn tôi.
Là bạn thân chí cốt, dựa vào sự ăn ý bao năm qua, cô ấy lập tức hiểu ý.
Chỉ có điều, Nam Hy không làm "quân sư" cho tôi như mọi khi mà nghiêm túc khuyên nhủ:
"Tôi nghe Trình Văn Diễn nói chú nhỏ của anh ấy tính tình lạnh lùng, hơn nữa hình như không có hứng thú với chuyện đó, đ/ộc thân 27 năm nay rồi, vẫn còn là... cậu chắc chắn chứ?"
Platonic sao?
Thế chẳng phải càng thú vị hơn à?
Sau đó, suốt cả bữa tiệc cưới, tôi không ngừng bắt chuyện với Trình Kỳ, thậm chí thỉnh thoảng còn cố ý chạm vào mu bàn tay, lòng bàn tay hay cánh tay anh...
Ngay cả khi tiệc tàn, tôi còn làm nũng bắt anh đưa tôi về nhà.
Về đến nhà, tôi càng không ngừng nghỉ mà gửi tin nhắn cho anh.
[Anh trai, đầu em hơi choáng, anh có thể đừng lảng vảng trong đầu em được không?]
Anh: [Hình ảnh]
[Tôi đã đặt trà giải rư/ợu cho cô rồi.]
[Anh trai, em thấy người nóng quá, người anh có lạnh không? Em có thể ôm anh không?]
Anh: [Có lẽ là bị sốt rồi, đi uống th/uốc hạ sốt đi.]
[Bảo bối, em thấy hình như tai em không nghe thấy gì nữa rồi, anh có thể gọi điện cho em không?]
Anh gửi lại một đoạn ghi âm, chỉ vỏn vẹn hai chữ ngắn ngủi:
"Không được."
Giọng nói lạnh lùng, nhưng lại khiến tôi không nhịn được mà suy nghĩ lung tung.
Vừa nghe vừa tưởng tượng, cơ mặt cứ thế không sao giữ được bình thường.
...
Cho dù Trình Kỳ có những lúc bận rộn công việc, trả lời tin nhắn của tôi rất chậm, tôi cũng chẳng hề bận tâm, chỉ cần bản thân thấy vui là được.
Nhưng giờ nghĩ lại, chắc là vì thấy tôi phiền nên anh mới trả lời chậm như vậy nhỉ.