Người Mẹ Vô Tâm

Chương 2

01/10/2025 17:54

Bố nhìn thấy tôi thì rất vui, tôi cũng rất vui.

Bố nói dạo này trông tôi cao hẳn lên, còn cười bảo tôi sắp thành người lớn rồi.

Tôi bỗng thấy buồn nôn, nụ cười trên môi tắt lịm.

Tôi không muốn làm “người lớn”, tôi gh/ét nghe hai chữ ấy lắm.

Chính vì chúng mà mẹ m/ắng tôi, xông tới gi/ật tóc tôi.

“Nghe nói điểm thi của Mãn Mãn cao nhất lớp, bố vui lắm.”

Tôi gật đầu, cố giữ khoảng cách với bố: “Đề thi lớp 4 dễ lắm, nhiều bạn trong lớp cũng điểm cao.”

Bố nhìn chiếc áo dài tay trên người tôi với vẻ đầy nghi hoặc, chậm rãi nhíu mày: “Trời nóng thế này sao lại mặc áo dài tay?”

Tôi nở nụ cười tươi: “Con bị cảm mấy hôm trước chưa khỏi hẳn. Mẹ bảo mặc ấm ra mồ hôi thì sẽ mau hết b/ệnh, bố đừng lo.”

Bố xoa đầu tôi âu yếm: “Sao cứ ốm triền miên vậy? Đừng để bố lo lắng, phải biết tự chăm sóc mình chứ.”

Tôi cúi đầu im lặng.

Ngày 7 tháng 6 năm 2010.

Tôi đã nói dối.

Tôi không bị cảm, liệu mũi tôi có dài ra như cậu bé người gỗ Pinocchio không?

Tôi cũng chẳng biết tự chăm sóc mình.

Áo dài tay là để che những vết bầm trên cánh tay do mẹ cào cấu.

Tôi làm mẹ gi/ận nhưng không thể nói ra, tôi không muốn bố gọi điện cãi nhau với mẹ.

Mẹ bảo tôi cút đi, đừng để mẹ nhìn thấy. Không biết hôm nay mẹ đã hết gi/ận chưa.

Ngày 9 tháng 6 năm 2010.

Hình như họ đều nghĩ tôi không hiểu chuyện, nên cãi nhau mà không ngại có tôi ở đó.

“Anh ta đã phạm tội! Anh ta dám đối xử với con gái chị như vậy, Mãn Mãn mới 10 tuổi, chị nỡ lòng nào?”

Giọng dì nhỏ nhưng đầy phẫn nộ.

Tôi đứng ngoài cửa nghe rất lâu rồi.

Mẹ vẫn im lặng.

Đến khi dì nói sẽ báo cảnh sát, mẹ mới lên tiếng: “Cho nó sang nhà bố nó đi. Nó còn nhỏ, không biết gì đâu. Không nói ra thì cũng chẳng ai để ý.”

Thực ra tôi biết.

Cô Lý đã dạy trong tiết sinh học rồi, nhưng tiết học ấy đến quá muộn.

Trước đó tôi đâu có biết.

Nhưng từ sau buổi học ấy, tôi đã hiểu.

Khi cô giáo giảng xong, tôi không nhịn được, chưa xin phép mà đã chạy vội vào nhà vệ sinh nôn mửa.

Cô Lý muốn đưa tôi đến phòng y tế, tôi từ chối.

Tôi không bị b/ệnh.

Chỉ là hơi buồn nôn thôi.

Với lại đến phòng y tế chắc chắn sẽ phải gọi cho mẹ.

Mẹ vẫn đang gi/ận, thôi đừng làm phiền nữa.

Mẹ và dì cãi nhau dữ dội.

Tôi quay lưng định về phòng thì Trần Chính đã đứng sừng sững trước mặt, ánh mắt ông ta xoáy sâu vào tôi, nụ cười mở rộng.

Tôi sợ hãi, nhớ lại việc ông ta đặt tay vào trong váy tôi, bắt tôi phát ra những tiếng động kỳ lạ.

Tôi bất ngờ nôn thật to.

Dì lao tới ôm ch/ặt lấy tôi, cả người dì run bần bật.

Nhưng mẹ vẫn lạnh lùng đứng đó: “Chẳng phải mày thích lắm sao? Giờ giả vờ làm trò gì thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm