Người Mẹ Vô Tâm

Chương 2

01/10/2025 17:54

Bố nhìn thấy tôi thì rất vui, tôi cũng rất vui.

Bố nói dạo này trông tôi cao hẳn lên, còn cười bảo tôi sắp thành người lớn rồi.

Tôi bỗng thấy buồn nôn, nụ cười trên môi tắt lịm.

Tôi không muốn làm “người lớn”, tôi gh/ét nghe hai chữ ấy lắm.

Chính vì chúng mà mẹ m/ắng tôi, xông tới gi/ật tóc tôi.

“Nghe nói điểm thi của Mãn Mãn cao nhất lớp, bố vui lắm.”

Tôi gật đầu, cố giữ khoảng cách với bố: “Đề thi lớp 4 dễ lắm, nhiều bạn trong lớp cũng điểm cao.”

Bố nhìn chiếc áo dài tay trên người tôi với vẻ đầy nghi hoặc, chậm rãi nhíu mày: “Trời nóng thế này sao lại mặc áo dài tay?”

Tôi nở nụ cười tươi: “Con bị cảm mấy hôm trước chưa khỏi hẳn. Mẹ bảo mặc ấm ra mồ hôi thì sẽ mau hết bệ/nh, bố đừng lo.”

Bố xoa đầu tôi âu yếm: “Sao cứ ốm triền miên vậy? Đừng để bố lo lắng, phải biết tự chăm sóc mình chứ.”

Tôi cúi đầu im lặng.

Ngày 7 tháng 6 năm 2010.

Tôi đã nói dối.

Tôi không bị cảm, liệu mũi tôi có dài ra như cậu bé người gỗ Pinocchio không?

Tôi cũng chẳng biết tự chăm sóc mình.

Áo dài tay là để che những vết bầm trên cánh tay do mẹ cào cấu.

Tôi làm mẹ gi/ận nhưng không thể nói ra, tôi không muốn bố gọi điện cãi nhau với mẹ.

Mẹ bảo tôi cút đi, đừng để mẹ nhìn thấy. Không biết hôm nay mẹ đã hết gi/ận chưa.

Ngày 9 tháng 6 năm 2010.

Hình như họ đều nghĩ tôi không hiểu chuyện, nên cãi nhau mà không ngại có tôi ở đó.

“Anh ta đã phạm tội! Anh ta dám đối xử với con gái chị như vậy, Mãn Mãn mới 10 tuổi, chị nỡ lòng nào?”

Giọng dì nhỏ nhưng đầy phẫn nộ.

Tôi đứng ngoài cửa nghe rất lâu rồi.

Mẹ vẫn im lặng.

Đến khi dì nói sẽ báo cảnh sát, mẹ mới lên tiếng: “Cho nó sang nhà bố nó đi. Nó còn nhỏ, không biết gì đâu. Không nói ra thì cũng chẳng ai để ý.”

Thực ra tôi biết.

Cô Lý đã dạy trong tiết sinh học rồi, nhưng tiết học ấy đến quá muộn.

Trước đó tôi đâu có biết.

Nhưng từ sau buổi học ấy, tôi đã hiểu.

Khi cô giáo giảng xong, tôi không nhịn được, chưa xin phép mà đã chạy vội vào nhà vệ sinh nôn mửa.

Cô Lý muốn đưa tôi đến phòng y tế, tôi từ chối.

Tôi không bị bệ/nh.

Chỉ là hơi buồn nôn thôi.

Với lại đến phòng y tế chắc chắn sẽ phải gọi cho mẹ.

Mẹ vẫn đang gi/ận, thôi đừng làm phiền nữa.

Mẹ và dì cãi nhau dữ dội.

Tôi quay lưng định về phòng thì Trần Chính đã đứng sừng sững trước mặt, ánh mắt ông ta xoáy sâu vào tôi, nụ cười mở rộng.

Tôi sợ hãi, nhớ lại việc ông ta đặt tay vào trong váy tôi, bắt tôi phát ra những tiếng động kỳ lạ.

Tôi bất ngờ nôn thật to.

Dì lao tới ôm ch/ặt lấy tôi, cả người dì run bần bật.

Nhưng mẹ vẫn lạnh lùng đứng đó: “Chẳng phải mày thích lắm sao? Giờ giả vờ làm trò gì thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1