Khi tôi vén màn nhìn thấy chàng trai ấy, cả người đơ ra.

Cái quái gì? Sao bạch nguyệt quang của Bùi Hoán lại ở đây? Hơn nữa còn trở thành đối tượng xem mắt của tôi? Có hợp lý không vậy?

"Này, Tiểu Phó à, đây là cháu trai nhà bác, mặt mũi sáng sủa lại trắng trẻo nữa."

Bác Hai kéo tôi ngồi đối diện ghế sofa, liếc mắt đầy ẩn ý.

"Nhìn thế này thì Tiểu Phó với Tân Tân nhà ta trông còn đẹp đôi lắm đấy."

Mẹ tôi cũng rất hài lòng với gương mặt Phó Thương, nhất là khi anh ấy ngoan ngoãn gọi "bác". Sự hài lòng của mẹ lên đến đỉnh điểm.

"Ngoan lắm, cháu nói chuyện với Tân Tân đi, bác với dì ra ngoài trước. Nếu Tân Tân nói gì không phải, bác... à nhầm dì sẽ dạy nó."

Nói rồi bà kéo bác Hai ra ngoài, để lại không gian cho hai chúng tôi.

Tôi nghe mà muốn độn thổ: "À... mẹ tôi tính tình thẳng thắn, anh đừng để bụng."

Phó Thương lắc đầu, đôi tay đẹp đẽ nâng chén trà đưa tới trước mặt tôi. Chuỗi mã n/ão đỏ rực nổi bật giữa màu trắng tinh. Như chính gương mặt Phó Thương vậy.

"Tôi rất thích tính cách của bác."

Tôi cười gượng hai tiếng, đảo mắt đi chỗ khác: "Sao anh lại ở làng thế?"

Phó Thương chống cằm nhìn tôi chớp mắt: "Dì tôi ở làng này, tôi về thăm bà ấy, không ngờ gặp được em."

À. Thế sao trước giờ tôi chưa từng thấy Phó Thương?

Như hiểu được nghi vấn của tôi, Phó Thương giải thích: "Trước đây tôi chưa từng về đây."

Hả? Hiểu rồi. Vậy là dì anh ấy từ thủ đô gả về đây?

Tôi khẽ hỏi: "Dì anh đến đây làm công tác xóa đói giảm nghèo à?"

Phó Thương ngẩn người, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào tôi: "Không phải, chú rất yêu thương dì, họ sống với nhau rất hạnh phúc."

Tôi bối rối gãi đầu: "Thảo nào... À mà sao anh lại đi xem mắt thế?"

Lại còn là với con trai.

"Dì tôi biết xu hướng tính dục của tôi. Bà ấy không muốn tôi ở nhà làm bóng điện giữa chú dì, nên ép tôi đi gặp người ta để có việc làm."

"Tôi tưởng nơi này sẽ chẳng có ai giống mình."

Phó Thương nói đơn giản, dường như không muốn giải thích dài dòng.

Tôi cũng chẳng truy vấn thêm, chỉ tò mò hỏi: "Làm sao anh biết mình thích con trai?"

Người tôi hơi đổ về phía trước, háo hức nhìn anh.

Phó Thương đối diện ánh mắt tôi, lát sau khẽ quay đi, bắt chéo chân, tay đỡ cằm.

"Tôi hay mơ thấy một chàng trai."

Tôi gật đầu hiểu ý.

Phó Thương ho nhẹ hỏi lại: "Còn em? Nhận ra thế nào?"

Tôi chống cằm lên tay, lắc lư đầu: "Tôi à? Phát hiện mình chẳng có cảm tình với con gái, nên làm mấy bài kiểm tra xu hướng trên mạng. Kết quả bảo thích đàn ông."

Nói xong tôi tự thấy ngượng chín người.

"Thế em có thích ai chưa?"

Tôi đơ người. Đầu óc trống rỗng, chẳng hiện lên khuôn mặt nào.

"Em đến với Bùi Hoán vì tình cảm thật sao?" Phó Thương hỏi tiếp.

Khóe mắt anh hơi sụp xuống, hàng mi dài che lấp cảm xúc trong đáy mắt. Cả người toát lên vẻ xa cách lạnh lùng, khác hẳn hình ảnh Phó Thương tôi từng thấy.

Tôi há hốc miệng không biết trả lời thế nào.

Phó Thương dường như đã có câu trả lời, ngẩng mặt lên nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đổi đề tài như chưa từng có chuyện gì. Cái vẻ uy nghiêm lúc nãy tựa ảo giác.

"Phong cảnh ở đây đẹp lắm. Tôi sẽ ở lại vài ngày, em đi cùng tôi nhé?"

Tôi nhanh chóng bị cuốn theo.

"Dễ ợt!" Tôi vỗ ng/ực hứa: "Tuy nơi đây nghèo nhưng có núi có sông, vui lắm! Đảm bảo anh sẽ thích."

"Có em bên cạnh, chắc chắn sẽ vui."

Phó Thương cười dịu dàng, ánh mắt bao trọn lấy tôi.

Tai tôi bừng nóng, vội vàng tránh né cái nhìn ấy.

Tôi chợt hiểu tại sao Bùi Hoán thích anh ấy. Đẹp trai, tính tình lại tốt, ai mà chẳng mê Phó Thương?

Mẹ tôi hỏi thăm chuyện tôi và Phó Thương.

Tôi thở dài: "Mẹ ơi, anh ấy người thành phố cả đấy. Con với anh ấy không hợp."

Mẹ ngạc nhiên: "Ai bảo thế? Dì cả bảo thằng bé cũng là dân làng mà."

Tôi đẩy mẹ về nhà: "Thôi mẹ đừng lo chuyện của con. Duyên đến tự khắc thành."

Mẹ lẩm bẩm: "Mẹ thấy Tiểu Phó hợp lắm."

Tôi đành thú thật hoàn cảnh Phó Thương: Người Bắc Kinh chính gốc, bố là chủ tập đoàn nhà họ Phó, mẹ là minh tinh hạng A. Lại là con trai đ/ộc nhất.

"Nên mẹ ơi, con với anh ấy làm gì có cửa."

Tôi nhìn ánh hoàng hôn cuối cùng vương trên cành cây khô phía tây, thầm nghĩ: Dù Phó Thương có thích đàn ông đi nữa, chắc chắn cũng không phải là người như tôi.

Kể từ hôm tôi kể với mẹ về thân thế của Phó Thương, bà không còn nhắc đến chuyện ghép đôi chúng tôi nữa. Cũng không ép tôi đi xem mắt nữa.

Bởi vì thời gian của tôi đã bị Phó Thương chiếm hết rồi.

Nhưng Phó Thương đúng là người tốt. Chưa bao giờ tỏ ra khó chịu hay chê bai điều gì.

Đối với đồ ăn cũng rất thành khẩn, bát cơm lúc nào cũng sạch sẽ không hạt rơi. Còn sẵn sàng cùng tôi chăn dê, cho gà ăn.

Không những chu toàn mọi việc mà còn rất dịu dàng. Đúng như hình tượng công tử quý tộc trong sách vở.

Ở bên cạnh anh ấy thực sự thoải mái gấp trăm lần.

Tôi và Phó Thương nằm cạnh nhau trên bờ ruộng, ngắm nhìn bầu trời xanh với những đám mây trắng. Gió nhẹ lướt qua mang theo hơi ấm, lòng dạ bỗng dưng ngọt ngào lạ thường.

Phó Thương chỉ về phía ngôi trường không xa hỏi: "Hồi nhỏ em học ở đó à?"

Tôi gật đầu.

Trẻ con mười dặm tám thôn đều học tiểu học ở đó.

Trước cổng trường có cây hoa hòe, chiếc chuông đồng to được treo trên đó.

Hiệu trưởng kéo dây chuông, tiếng leng keng báo hiệu giờ vào lớp tan học.

Đến mùa xuân, hoa hòe nở thành từng chùm, đem hấp với bột mì còn ngon hơn cả thịt kho tàu.

Nghe tôi miêu tả, Phó Thương chống cằm nói: "Có thể dẫn tôi đi xem được không?"

"Dễ thôi, đi nào, giờ trường bỏ hoang rồi, chẳng có ai đâu."

Tôi đi trước dẫn đường, Phó Thương theo sau.

Bóng tôi lúc in lên người anh, lúc lại đan xen làm một.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm