Thấy Khung Chat, Tôi Và Kim Chủ HE

Chương 8

12/07/2025 19:42

Một tiếng thở dài vang lên giữa đám đông.

Trong hỗn lo/ạn, mọi người tự động dạt sang hai bên, mở ra một lối đi.

Một chàng trai tóc màu nâu nhạt bước lên phía trước.

Tôi chán gh/ét nhắm nghiền mắt lại.

Anh ta cong môi mỉm cười với tôi, dáng vẻ của một công tử ăn chơi.

"Cậu chủ Trần."

Mọi người gọi anh ta như vậy.

Giọng anh ta nhẹ bẫng, nhìn tôi với vẻ thích thú: "Trần Mộc Ngôn, trông em thật thảm hại."

Rồi anh ta vẫy tay, những kẻ kia nghe lệnh anh ta như chó.

Đột nhiên căn phòng hỗn độn chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Tôi chỉ thẳng vào anh ta: "Trần Nhược Quân, anh đã đồng ý để tôi chuộc tội thay mẹ tôi, sao giờ lại đến đây làm nh/ục bà ấy?"

Trần Nhược Quân đột ngột tiến lại gần, l/ưu m/a/nh khoanh tay cười:

"Em tưởng anh thật sự thiếu chút tiền của cậu sao?"

Tôi không hiểu: "Cái gì?"

"A Ngôn, anh thấy em càng ngày càng hợp mắt anh đấy."

"Vậy đi, ngủ với anh một đêm, chuyện cũ anh sẽ bỏ qua, việc em đ/á/nh phóng viên hôm nay anh cũng cho qua luôn."

Tôi trợn mắt, cuối cùng cũng hiểu ý anh ta.

"Trần Nhược Quân, anh thật kinh t/ởm."

"Ồ? Thấy kinh t/ởm à?"

"Nghe nói, em đang làm người tình nhỏ cho một ông chủ lớn để ki/ếm tiền. Bao năm rồi sao vẫn chưa rời đi? Chẳng lẽ em động tình với một thằng đàn ông? Hửm?"

Mỗi chữ anh ta thốt ra đều đã được nhai đi nhai lại.

Tôi gi/ận đến run người: "Anh không biết nguyên nhân dẫn tới mối qu/an h/ệ giữa tôi và hắn sao? Tôi làm vậy để sớm trả hết n/ợ cho anh, để sớm thoát thân. Ngày nào tôi cũng mong đến ngày rời đi, tôi sắp rời khỏi hắn rồi. Tôi là một thằng trai thẳng mà lại động tình với đàn ông? Anh có thấy kinh t/ởm không?"

"Đã không thích hắn," Anh ta cong môi cười.

"Dù sao cũng đã từng ngủ với đàn ông, ở phương diện đó anh cũng không tệ, vậy chi bằng để anh thay thế, hửm?"

Tôi thực sự bất lực, sao khắp thế giới toàn là người đồng tính nam vậy.

Tôi quát: "Tai anh bị phân bít rồi à, tôi vừa nói rõ là bị ép vì cuộc sống, tai anh mọc lông heo rồi hả?"

Vì đã trả hết n/ợ, khi đối mặt với sự s/ỉ nh/ục của anh ta lần nữa, tôi cũng có dũng khí phản kháng.

Trần Nhược Quân nổi gi/ận, định hành động, nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt anh ta lướt qua tôi, nhìn về phía cửa.

Khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Tôi quay đầu lại nhìn—

Thấy Lục Hành Vân đứng ngay cửa, không biết từ lúc nào đã đến, đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6