[Hệ thống? Anh Thống ới? Ê thằng Thống!]

Tôi ngồi xổm trước cửa hàng kim khí, vừa sửa ống nước qua loa vừa gọi hệ thống trong đầu.

Hệ thống im lặng.

Vậy là không có hệ thống nào giải thích cho tôi: Tại sao "Ba dượng" trong tiểu thuyết ngôn tình này lại là đàn ông? Tại sao con nuôi trong truyện lại muốn hôn môi tôi?

Và... "cốt truyện" Giang Đình nói đến có ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ cậu ấy cũng biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết?

Chẳng lẽ... chuyện cậu ấy đồng ý ở bên tôi toàn là giả vờ?

Có phải cậu ấy bị cốt truyện ép buộc mới kết hôn với tôi? Có phải cậu ấy đã chẳng yêu tôi từ đầu?

Nỗi đ/au quá lớn khiến tôi không thể suy nghĩ, bản năng muốn trốn chạy.

Tôi lại xách đồ đi sửa ống nước dạo.

Nửa đêm nhận được đơn, tôi vác hộp đồ đến nhà một quý ông sửa ống nước, để trốn tránh việc phải về nhà đối mặt với sự thật phũ phàng.

Nước trong phòng tắm b/ắn tung tóe lên người, tôi cởi chiếc áo khoác đen lao động ra, cúi người hì hục thay ống nước.

Nửa tiếng sau, tôi túm lấy dây lưng quần chạy ra một cách thảm hại.

Tôi và Giang Đình - người vừa xông đến trước cửa nhà quý ông đó - đối mặt nhau.

Giang Đình tắt màn hình định vị, sát khí ngút trời: "Hắn ta làm gì anh?!"

Tôi nắm ống tay áo cậu ấy, oán gi/ận thút thít: "Hắn ta nói muốn cùng anh nhặt xà phòng. Anh không hiểu ý gì, anh chỉ muốn về nhà thôi mà hắn ta không cho anh đi..."

Giang Đình không nói hai lời, lao vào đá/nh tên “quý ông” kia.

Tôi ngồi xổm bên đường, nhìn Giang Đình một quyền hạ gục tên kia, mơ màng nghĩ: Thân hình bé nhỏ như tôi... còn có thể làm "chồng" của Giang Đình nữa không?

"Không sao rồi." Giang Đình đ/á đám người bất tỉnh, quay về ôm tôi, xoa đầu thở dài: "Em đã bảo anh đừng đi sửa ống nước dạo nữa mà?"

"Anh tưởng em chỉ không thích anh đến nhà khách hàng nữ, nên mới nhận đơn của nam..."

"Đồ ngốc! Anh không biết bản thân anh được bao nhiêu gã đàn ông... Thôi, về nhà ngủ đi." Hai chữ "về nhà" khiến lòng tôi ngọt ngào.

Nhà là nơi ấm áp, mơ hồ, tràn đầy tình cảm.

Có phải Giang Đình... cũng thích tôi chút nào không?

Nhưng vừa nghe đến hai chữ "đi ngủ", tim tôi lại đ/ập thình thịch.

Lại một đêm ba người, tôi lại là kẻ ngủ trước.

Đây là đêm thứ tư.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0