Quỷ Hí

Chương 10

02/03/2024 19:47

“Chủ tịch Thẩm, ở chỗ này, mời ông vào.”

Bên ngoài vang lên giọng nịnh hót của tổ chương trình.

Cửa phòng đẩy ra, một cặp vợ chồng hào hoa phú quý đi vào trong.

Đằng sau còn có Thẩm Kiều Kiều run như cầy sấy khóc lóc thảm thiết.

“Cô là người h/ãm h/ại Kiều Kiều nhà chúng tôi?”

Người đàn ông trong cặp vợ chồng đó là “Giám đốc Thẩm”, ngồi phịch xuống sô pha.

Vừa lên tiếng đã chụp cho tôi cái mũ thật to.

Còn to hơn cả cái bụng bia của ông ta.

Tôi vừa muốn lên tiếng đáp trả, ông ta đã bắt đầu móc ví da.

Từng xấp tiền mang trị giá 100 tệ rơi xuống bàn trà.

Đợt tết tôi đ/ốt giấy cho bà ngoại mới có thể nhìn thấy nhiều tiền như thế.

"Đăng một video giải thích rõ ràng, tỏ rõ tất cả đều là bẫy của cô, những thứ này đều là của cô."

"Bố!" Thẩm Kiều Kiều bĩu môi kêu: "Những fan kia chắc chắn sẽ quy cái ch*t của ảnh đế Lục lên người con, bảo cô ta thừa nhận mình là fan cuồ/ng, là cô ta theo đuổi thần tượng quá đi/ên nên hại người ta, nếu không con phải làm sao, con làm sao sống tiếp được."

Nói rồi, cô ta bắt đầu khóc.

Phu nhân Thẩm vội vã ôm lấy cô ta, dùng vải áo mình lau nước mắt cho cô ta.

"Đừng gấp đừng gấp, mẹ xót lắm."

"Ông Thẩm! Tôi đã từng mất một đứa con gái, bây giờ Kiều Kiều là con gái tôi, tôi nhất định không thể mất nó!"

Một nhà bọn họ dựa dẫm lẫn nhau, che chở cho nhau, làm lòng tôi có hơi chua xót khó hiểu.

Đây chính là hơi ấm gia đình nhỉ?

Cho dù tôi có thể kết nối giữa âm dương, có thể đối phó các loại q/uỷ quái.

Nhưng hiện giờ tôi vẫn là con người, đối mặt với người, đối mặt với xã hội này, đối mặt với tư bản, tôi không có lực đáp trả.

Phu nhân Thẩm nhíu mày tức gi/ận nói với tôi: "Một con nhóc miền núi, đừng có không biết điều, nếu không tôi sẽ khiến cô không lăn lộn được trong nước, ngày nào đó bị bình hoa đ/ập vào đầu cũng đừng trách chúng tôi!"

Lời vừa dứt, bình hoa trên nóc giá sách bất ngờ rơi xuống.

Vừa hay đ/ập trúng đầu bà ta.

Lục Phù Sinh bay lượn trên giá sách, như không có chuyện gì mà cười tươi với tôi.

Thật là quá trẻ con.

Nhưng tôi lại thấy khóe mắt cay cay.

Phu nhân nhà họ Thẩm được người ta vội vàng đỡ dậy, Thẩm Kiều Kiều lao đến muốn bắt tôi.

"Do cái đồ sao chổi cô, gài bẫy tôi, còn khiến mẹ tôi xui xẻo!"

Móng tay giả của cô ta rất nhọn, hai ba cái đã làm rá/ch áo của tôi.

"Mau chụp! Các người mau chụp cô ta! Để cô ta lên hot search, đ/è chủ đề của tôi xuống! Tôi là thiên kim của nhà họ Thẩm! Các người mau nghe lời tôi!"

Lạnh lẽo thấu xươ/ng, tôi chưa từng chịu áp bức và lăng nhục thế này.

Vậy thì dẫn q/uỷ ra đòi công bằng đi!

Tôi lắc vang lục lạc ngọc ở eo, thầm niệm tâm pháp cấm thuật.

"Q/uỷ quái tám phương, la sát mười hướng, nay nghe tiếng gọi, tập hợp tại linh đài của ta, lấy ta làm vạc, cáo trạng tế âm dương, sắc!"

Chữ cuối cùng còn chưa niệm thành tiếng, tôi bỗng nhiên được bế lên.

Trên người ấm áp, Thẩm Kiều Kiều bị đẩy sang một bên.

"Vết bớt này, cô có từ khi sinh ra?"

Giọng của chủ tịch Thẩm vang lên từ đỉnh đầu.

Tôi quay đầu, ông ta đang nhìn thẳng vào vết bớt đỏ sau lưng tôi, hốc mắt rưng rưng nước.

"Vợ, em xem, vết bớt này..."

Ông ta chỉ vào lưng tôi, kéo phu nhân Thẩm qua nhìn.

"Đây là..."

Phu nhân Thẩm cũng sững sờ tại chỗ.

Lâu sau, chủ tịch Thẩm cởi áo khoác phủ lên người tôi, sau người đưa tôi đến b/ệnh viện.

"Mọi thứ vừa rồi ở đây, không được để lọt một chữ nào ra ngoài."

Trước khi đi, chủ tịch Thẩm hung dữ để lại câu nói.

Không nhìn Thẩm Kiều Kiều lấy một cái mà đưa tôi rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trở lại tuổi lên sáu, tôi vạch trần âm mưu của gia đình anh rể

Chương 6
Năm tôi 6 tuổi, vào dịp Trung thu, mẹ được mời đưa tôi đến nhà chị gái để ăn cơm đoàn viên. Chị gái đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, thế nhưng nhà chồng chị chỉ lo cắm cúi ăn uống, rồi lại đẩy đứa cháu gái 6 tháng tuổi cho người chị vừa mới tất bật xong. Mẹ xót con gái nên bảo chị cứ ăn trước đi, còn bà thì đẩy xe nôi đưa cháu ngoại xuống lầu dạo mát. Khi quay trở lại, chiếc xe nôi đã trống không. Anh rể nổi trận lôi đình, chửi bới mẹ tôi xối xả, bắt bà phải đền đứa trẻ. Chị gái ngày ngày đẫm lệ, chẳng bao lâu sau vì quá đau buồn mà sinh bệnh rồi trở nên điên loạn, bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa. Mẹ tôi vô cùng dằn vặt, bà gieo mình từ trên sân thượng xuống, để lại cho tôi câu nói cuối cùng: "Viên Viên, mẹ có tội, ngay cả một đứa trẻ cũng không trông coi nổi, hại cả đời chị con." Thế nhưng về sau tôi mới biết, tất cả chuyện này thực chất là âm mưu của gia đình anh rể. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày Trung thu năm 6 tuổi. Mẹ đang mỉm cười đón lấy chiếc xe nôi: "Phương Phương, con ăn trước đi, mẹ đưa Tiểu Mãn xuống dưới dạo một vòng rồi về." Tôi lao tới, chắn ngay trước cửa: "Mẹ, đừng đi!"
Hiện đại
Tình cảm
0
Tiểu Ngũ Chương 9