Nói Một Đằng Làm Một Nẻo

Chương 2

05/09/2025 17:52

...

“Không quen ư?

Sao có thể không quen được chứ?

Rõ ràng từ thời cấp ba đã quen rồi.”

Tiếng cười ồn ào bên tai dần xa, rồi lại chập chờn vọng lại.

Dòng rư/ợu lạnh buốt trôi xuống thực quản, trong thoáng chốc biến thành vị chanh ngọt mát của chai nước ngọt có ga.

“Cạch” một tiếng.

Tôi đặt chai nước ngọt xuống bàn ăn trong căng-tin trường cấp ba.

Ngồi vắt chéo chân đợi đàn em đi lấy cơm.

Đĩa cơm ba món mặn một món xanh, có lẽ do uống nước ngọt no bụng rồi, tôi mới xới vài thìa cơm đã chẳng còn muốn ăn nữa.

Đặt đũa xuống, tôi liếc sang Lục Tri Cẩn ngồi đối diện chỉ có màn thầu với canh loãng.

Ý đồ nghịch ngợm nổi lên, tôi thẳng tay đẩy khay cơm qua, nở nụ cười kiểu l/ưu ma/nh:

“Ăn sạch đi. Thừa một hạt cơm thôi cũng tìm người dằn mặt mày.”

Thằng đàn em ngồi cạnh miệng đầy dầu mỡ ngẩng đầu lên, mặt mày còn hung tợn hơn cả tôi:

“Anh Giang bảo mày ăn sạch thì ăn đi! Không thì bọn tao cho mày biết tay!”

Lục Tri Cẩn mặt lạnh như tiền, nhìn tôi chằm chằm mấy giây, cuối cùng đành cúi đầu làm theo.

Tôi còn cầm lấy cái màn thầu bên cạnh hắn, cắn một miếng, vừa nhai vừa hỏi:

“Ăn màn thầu mà cũng cao được thế à?”

Hắn không buồn đáp, chỉ lẳng lặng ăn hết phần cơm, gọn gàng sạch sẽ.

Có lần đầu ắt có vô số lần sau.

Bữa sáng ăn thừa cũng đổ cho hắn.

Thẻ ăn thẳng tay ném cho hắn luôn.

Lục Tri Cẩn gh/ét tôi đến tận xươ/ng tủy, nhưng bị u/y hi*p nên đành nhịn nhục mà ăn đồ thừa.

Tất nhiên, tôi còn phiền phức hơn thế.

Ăn chơi đàn đúm thì giỏi, nhưng trước mấy con số toán lý tôi như thằng ngốc.

Mẹ tôi cho rằng không phải lỗi tại tôi.

Bỏ cả đống tiền mời giáo viên vàng chuyên luyện thi học sinh giỏi.

Mỗi lần thầy đưa đề, tôi lại ném thẳng cho Lục Tri Cẩn, bắt hắn giải hộ.

Độ chính x/ác cao đến mức thầy nghi ngờ, liền tăng độ khó, cuối cùng móc cả đề bí truyền ra.

Lục Tri Cẩn lần đầu để trống hai câu, nghĩ mãi không ra.

Tôi hứng chí ôm hai tờ đề về nhà bắt giáo viên giảng giải.

Cũng phải giảng chục lần.

Cuối cùng cũng hiểu.

Ngày hôm sau, tôi hùng hổ vỗ đề thi xuống bàn hắn, nhướng mày:

“C/ầu x/in tao đi, tao sẽ chỉ cho mày.”

Lục Tri Cẩn thu lại xấp giấy nháp chi chít, mặt không biểu cảm:

“C/ầu x/in cậu.”

Hai bài toán đó, đến tận bây giờ tôi vẫn có thể viết ra lời giải rành rọt.

Lên lớp 12, nhà trường bắt buộc ở ký túc xá.

Bố tôi bỏ tiền xin cho tôi một phòng đơn.

Nhưng ở một mình bất tiện.

Thế là tôi lại nghĩ tới Lục Tri Cẩn.

Dùng chút qu/an h/ệ dồn hắn vào phòng tôi.

Thế là ổn cả.

Có người giặt quần áo, có kẻ xếp chăn màn, người dọn vệ sinh.

Đồ ăn vặt ăn thừa có người xử lý, ga giường x/ấu xí có kẻ dùng hộ, mặc hộ quần áo giày dép m/ua nhầm size.

Thức khuya cũng có người bên cạnh.

Dĩ nhiên, tôi thức để lên rank, còn Lục Tri Cẩn thức để học.

Lục Tri Cẩn gh/ét nhất có lẽ là mùa đông.

Một mình tôi ngủ lạnh quá, đêm nào cũng chui sang chăn hắn, lấy bàn chân lạnh buốt cọ vào bắp chân, tay thì thọc vào áo tìm chỗ ấm.

Lục Tri Cẩn tức đi/ên người, kẹp ch/ặt hai chân tôi bằng đùi,

Nghiến răng khoanh tay giữ ch/ặt không cho cựa quậy.

Cứ thế, đêm này nối đêm khác, từ mùa đông sang đầu hạ.

Một tuần trước kỳ thi đại học.

Hôm đó sinh nhật tôi, tôi lại phá thêm một giới hạn cuối cùng của hắn.

Bắt hắn dùng tay 'giúp đỡ' tôi một lần.

Lục Tri Cẩn tức đến mức thức trắng đêm.

Hắn vốn là người biết nhẫn, cũng là kẻ th/ù dai.

Ba năm bị tôi ứ/c hi*p, hắn nhất định sẽ trả gấp trăm lần.

Vậy nên, sau đêm ấy, tôi dứt khoát chặn liên lạc, bỏ trốn một mạch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiền ngẫm vạn lần

Chương 6
Năm 18 tuổi, tôi mang thai ngay trước kỳ thi đại học. Chu Hạo thề thốt hứa hẹn sẽ chịu trách nhiệm với tôi cả đời. Kể từ đó, tôi bỏ học, dọn về nhà anh ta sống, dưỡng thai rồi chăm con. Họ hàng ai cũng ngưỡng mộ tôi có phúc, còn trẻ mà đã làm phu nhân nhà giàu. Năm 22 tuổi, độ tuổi đủ điều kiện đăng ký kết hôn, Chu Hạo đi du học nước ngoài về, dẫn theo bạn gái mới và đòi "chia tay trong hòa bình" với tôi. "Năm đó anh còn quá trẻ, suy nghĩ quá nông cạn. Bây giờ anh phải cân nhắc đến tương lai của gia tộc, không thể cưới một người vợ ngay cả bằng tốt nghiệp cấp 3 cũng không có." Vì không phải là hôn nhân hợp pháp, tôi thậm chí còn chẳng có tư cách để níu kéo. Anh ta "hào phóng" bồi thường cho tôi 200 ngàn phí tổn thanh xuân rồi quét tôi ra khỏi cửa. Nhưng năm đó, nếu tôi tham gia kỳ thi đại học và phát huy bình thường, số tiền thưởng nhận được còn nhiều hơn con số này. Một ván bài tốt có thể tự lập nghiệp lại bị tôi đánh nát bét, tôi hối hận không thôi, trầm cảm rồi nhảy lầu. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại năm học lớp 12. Lần này, tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất: Học thật giỏi.
Hiện đại
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Khương Xu Chương 8