Khiêu Khích

Chương 02.

20/03/2026 19:46

Giang Tri Đình.

Con trai cả nhà họ Giang, quanh năm phát triển ở Bắc Thượng, năm nay vừa về Giang Thành, qu/an h/ệ với gia đình không hòa thuận.

Chưa vợ, chưa có hôn ước, chưa có bạn gái, không có bạch nguyệt quang, cũng không có đối tượng tai tiếng nào.

Rất tốt.

Vậy thì bắt đầu từ đối tượng tai tiếng trước vậy.

Tôi chặn trước xe thương vụ của Giang Tri Đình.

Tài xế của Giang Tri Đình đã khuyên tôi rát cả họng suốt một tiếng đồng hồ.

“Cô ơi, cô mau đi đi, ông chủ nhà tôi... không dễ chọc đâu.”

Tôi liếc ông ta một cái, thấy mặt ông ta đầy vẻ sợ hãi, vừa định hỏi thêm vài câu thì thấy một người từ xa đi tới.

Dáng người cao ráo thẳng tắp, bước chân không nhanh không chậm, toát lên vẻ ung dung quý phái.

Ngay cả dáng đi của Giang Tri Đình cũng có một sức hút riêng.

Tôi vừa ngắm nhìn, vừa ung dung bước tới: "Anh Giang, làm quen một chút."

Tôi chìa tay về phía anh ta, tự giới thiệu: "Thẩm Lam."

Giang Tri Đình lướt qua tôi đi thẳng, không thèm liếc mắt lấy một cái.

“Không có hứng.”

Đúng là anh em, câu cửa miệng từ chối người khác cũng y hệt thằng nhóc Giang Hoài kia.

Tôi vội bước lên một bước, gót giày cao gót bên chân phải đã bị tôi làm lỏng keo từ trước liền g/ãy ngay lập tức.

“Anh Giang...”

Tôi nhìn bóng lưng anh ta, làm ra vẻ mặt tủi thân: "Có thể phiền anh cho tôi đi nhờ một đoạn được không?"

Lần này Giang Tri Đình còn chẳng thèm trả lời, cứ thế ngồi vào ghế sau.

Tài xế đóng cửa xe, lắc đầu nhìn tôi với ánh mắt thương hại.

Chiếc xe thương vụ phóng đi mất hút.

Chậc.

Gã đàn ông này đúng là lạnh lùng thật.

Tôi đứng tại chỗ đợi hơn mười phút, nghe thấy tiếng động, bèn từ từ nhếch môi.

Chiếc xe thương vụ kia quay trở lại.

Tài xế xuống xe mở cửa cho tôi, lần này ánh mắt ông ta nhìn tôi lộ rõ vẻ sùng bái và khó tin.

Tôi mỉm cười ngồi vào xe, nhìn người đàn ông ngồi ngay bên cạnh.

“Sư huynh, làm phiền anh rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chỉ Còn Một Bước Nữa Là Theo Đuổi Được Vợ, Thì Cậu Ấy Lại Mất Trí Nhớ

Chương 17
Tôi sống luôn coi trọng nghĩa khí. Không một lời oán trách, tôi nuôi nấng cậu em trai mà mẹ kế để lại cho đến khi trưởng thành. Thế nhưng càng lớn, cậu ấy càng ngốc. Đi tắm lúc nào cũng quên mang khăn, đứng trong phòng tắm gọi tôi đưa vào. Ba hôm hai bữa lại làm bị thương tay, chỉ có thể để tôi đút cơm. Hễ sấm chớp mưa gió là sợ đến chết khiếp, nhất quyết phải để tôi dỗ ngủ. ... Tôi đều chiều theo ý cậu ấy, làm hết mọi chuyện. Biết làm sao được. Ai bảo tôi là người trọng nghĩa anh em nhất chứ. Cho đến một ngày, cậu ấy gặp tai nạn xe, va đập vào đầu. Sau khi tỉnh lại, cậu ấy như biến thành một con người khác. Thông minh. Lạnh lùng. Và chỉ duy nhất... quên mất tôi. Sau khi xuất viện, cậu ấy ném cho tôi một tấm séc, muốn hoàn toàn vạch rõ ranh giới với tôi. "Ngoài tiền ra, anh còn có thể đưa ra một yêu cầu." Tôi châm một điếu thuốc, trầm ngâm rất lâu. Cuối cùng mới nói: "Vậy thì cậu giới thiệu cho tôi một đối tượng đi. Mười mấy năm qua tôi chỉ bận chăm sóc cậu, chẳng còn tâm trí đâu mà lập gia đình. Bây giờ... cũng đến lúc rồi."
397
3 Ngôi sao may mắn Chương 13
4 Đồ chơi Chương 10
7 Mật rắn Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm