Lúc này, cậu bé q/uỷ đứng sau lưng tôi chứng kiến toàn bộ sự việc, bỗng giả bộ gi/ận dữ: "Ai cần mạng sống rẻ rá/ch của cô chứ, sau này người nhà có đ/ốt vàng mã cho cô... cô chia cho tôi chút là được rồi!"

Thằng bé lang thang lương thiện và đáng thương này khiến dòng bình luận bỗng sôi động hết cả lên:

[Tôi khóc mất, cậu ấy tốt quá đi!]

[Thằng nhóc kia! Tên gì đấy? Nói đi, chị sẽ đ/ốt đồ cho!]

[Cho tôi góp một chân nữa, tôi cũng đ/ốt!]

Đúng lúc đó.

Hai cụ già tóc bạc phơ nhìn nhau, đôi mắt đẫm lệ chất chứa nỗi xót xa đ/au đớn, cuối cùng dìu nhau bước đi.

Tôi hiểu, họ đã từng nếm trải sinh ly tử biệt.

Không muốn chứng kiến con cái mình lần nữa tan thành mây khói.

**Ngoại truyện**

Một tháng sau.

Quán lẩu trà sữa tôi mới khai trương ở Địa phủ đã chính thức đón khách.

Vừa mở cửa, tôi đã thấy giữa rừng thực khách lấp ló một bóng hình quen thuộc.

Ngẩng đầu định nhìn rõ, bóng người ấy đã biến mất.

Mãi đến khi xong việc, vừa bước chân ra khỏi quán, tôi mới phát hiện có đám hắc ảnh co ro nép ở góc tường. Thấy tôi tới, hắn mới dám lên tiếng: "Hồng Chúc, cảm ơn cô trước đây đã giúp tôi minh oan. Tôi... tôi còn một việc muốn nhờ cô."

Gương mặt hắc ảnh dần hiện rõ, tôi chăm chú nhìn nhận ra đó chính là cậu bé lang thang bị Thẩm Thanh Thu gi*t một tháng trước.

Nhưng giờ cậu đã khác xưa.

Không chỉ mặc quần áo giày dép mới tinh, toàn thân sạch sẽ gọn gàng, ánh mắt cũng không còn vẻ đói khát thảm thương như trước.

Cạu ngượng ngùng xoa xoa hai bàn tay: "Tôi thấy cô bận rộn quá, không dám làm phiền."

Tôi thấy kỳ lạ.

Thẩm Thanh Thu gi*t người, phiên xét xử ở Diêm Vương điện sắp có kết quả, nhưng không thể nhanh chóng thả về Địa phủ thế này. Vậy ai đã nuôi nấng cậu ta tử tế đến vậy?

Thấy vẻ nghi hoặc của tôi, cậu càng thêm ngại ngùng: "Là do cư dân mạng từ phòng stream của cô đ/ốt đồ cho. Lúc sống chưa từng được bữa no, ai ngờ ch*t rồi lại thành hot, giờ đã có cuộc sống đủ đầy."

"Nhưng mỗi lần no bụng, lòng tôi lại quặn đ/au."

"Trước đây, có một bé gái, dù mưa gió vẫn mang đồ ăn cho tôi. Trời lạnh, còn lấy tr/ộm quần áo của nhà đem tặng."

"Trên người em ấy lúc nào cũng đầy thương tích."

"Vết cũ chưa lành, vết mới đã loang lổ."

"Tôi tưởng em bị đ/á/nh vì lấy đồ cho tôi, mãi đến đêm định mệnh ấy mới vỡ lẽ."

"Đêm đó, em lê từng bước mang bánh mì đến. Nhìn vẻ tái nhợt thảm thương của em, tôi sao nuốt nổi? Hỏi mãi mới biết, hóa ra người mẹ duy nhất yêu thương em đã qu/a đ/ời."

Có lẽ vì tiếp xúc với phòng stream lâu ngày, vốn dửng dưng vô cảm, giờ nghe hắn kể mà lòng tôi cũng se thắt.

Vừa tò mò vừa phẫn nộ: "Ý cậu là, mẹ em vừa mất đã bị cha và tiểu tam đ/á/nh g/ãy chân? Vì sao vậy?"

Hắn siết ch/ặt nắm đ/ấm: "Vì em ấy ôm di ảnh mẹ khóc đến thiếp đi. Khi bố và tiểu tam về thấy em chưa nấu cơm..."

"Hồng Chúc, cô có cách nào c/ứu đứa bé không?"

Cậu bé khẩn khoản van nài, thậm chí quỳ sụp xuống: "Chỉ cần c/ứu được em ấy, mạng tôi cô muốn gì cũng được!"

Tôi đỡ hắn dậy: "Tôi cần cái mạng rẻ rá/ch này làm gì?"

"Nhanh lên, tối nay cậu hãy báo mộng cho em ấy!"

"Nói em ấy ngày mai đến phòng stream tìm tôi!"

"Nếu đúng như lời cậu kể, tôi sẽ thay bố tôi xét xử trước cái gã bố ruột và mẹ kế đ/ộc á/c kia!"

**Hết**

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
4 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Trì Phong Chương 14
11 Làm Kịch Chương 10
12 Mộ Đế Vương Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

khuất phục

Chương 6
Tôi vốn đỏng đảnh thích làm nũng. Kết hôn sắp đặt với đại thiếu gia nóng tính, một chút gió là nổi sóng ngay: "Em ghét anh." "Anh chẳng tốt với em tí nào cả." "Em đòi ly hôn!" Sau một trận gào thét ăn vạ. Thẩm Văn cuối cùng cũng xắn tay áo, lạnh lùng quỳ xuống rửa chân cho em. Tôi vẫn không hài lòng, nhấc chân dẫm lên mặt anh: "Rửa chân cho vợ là phần thưởng của anh đó!" Hắn không nói gì. Nhưng khi phát hiện vết dâu tây trên cổ tôi, hắn đỏ mắt nhìn đi nhìn lại. "Ai dám để lại dấu vết trên người em?" "Có nhu cầu thì nói với anh chứ, anh đâu phải không đáp ứng được." "Anh biết rồi, đám tiện nhân bên ngoài dụ dỗ em đúng không?" "Em còn trẻ người non dạ, cắt đứt đi, anh tha thứ cho em." "......" Về sau, hắn lấy cổ thi đấu kéo co với xà nhà, giọng đe dọa: "Dám tái phạm, anh chết cho em coi!" Tôi: "?"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0