Cừu Phá Mỡ

Chương 14

18/04/2025 20:56

Tôi nhờ dì m/ua hộ một ít đồ bên ngoài.

Ngày nào bà ấy cũng đứng canh cửa nhà tôi, ánh mắt háo hức mong được gặp mặt, hi vọng dựa vào mối qu/an h/ệ này để moi được chút gì từ tay tôi.

Mọi việc bà ta làm đều đòi hỏi đền đáp, tôi thấy như vậy cũng ổn.

Tôi hứa với dì sẽ lén lấy ít thịt cừu trong nhà cho bà ta.

Chiều tà, tôi đưa cho bố mấy cái bánh bao x/ấu xí, ánh mắt rạng rỡ hướng về ông:

"Bố ơi, con tự tay làm đấy, bố nếm thử xem có ngon không?"

Chẳng bao lâu sau khi ăn, bố tôi đã ngủ thiếp đi. Tôi lắc ông dữ dội, đầu ông đ/ập mấy phát vào bàn mà vẫn không tỉnh.

Tôi lấy chìa khóa từ trong phòng, nóng lòng mở cánh cửa nhà bếp.

Trong lồng sắt, người phụ nữ đã biến mất. Chỉ còn chú cừu nằm bất động.

Tôi ghé sát gọi nó, không một phản ứng.

Bếp lò có vết sử dụng. Khi lục soát quanh nhà bếp, tôi phát hiện sợi dây thừng treo lủng lẳng bên cửa sổ - đó là một cái đuôi cừu vẫn còn nguyên lông.

Chiếc đuôi này như bị ch/ặt lìa, giờ đã khô quắt. Tôi có thể thấy rõ lớp mỡ vàng lấp lánh bên trong.

Mỡ vàng?

Tôi cúi sát, dùng tay sờ vào lớp lông bên ngoài, rồi đưa lên mũi ngửi.

Mùi hành lá hòa lẫn gừng tươi và hương thịt đặc trưng xộc vào mũi.

Tôi đã tới quá muộn.

Người phụ nữ ấy... đã bị gi*t rồi.

Đóng sầm cánh cửa lại rồi mở ra lần nữa, căn bếp đã trở về nguyên trạng. Tôi liếc nhìn chiếc chìa khóa trên tay - nó trông mới tinh hơn.

Lén lấy miếng thịt cừu trong bếp đưa cho dì, bà ta cười nắc nẻ hứa sẽ tiếp tục giúp đỡ tôi.

Bỗng tôi nhận ra, trên xà nhà bếp nhà mình cũng treo lủng lẳng một chiếc đuôi cừu.

Tôi bẻ đôi phần thịt nối với đuôi cừu, bên trong lộ ra những đường vân mỡ vàng như tổ ong.

Đột nhiên tôi nhớ ra: Trước khi mẹ tôi đi/ên cuồ/ng ăn hành gừng, hình như bà đã uống một bát canh đuôi cừu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1