Phòng cá nhân của tôi rất nhỏ, bốn bề là những bức tường dữ liệu b/án trong suốt.
Bên trong đặt một chiếc giường nhỏ và một cái tủ.
Cái tủ chứa đầy những đạo cụ mà tôi tr/ộm được từ các phó bản trước đây.
Tôi mở hộp đạo cụ ngẫu nhiên ra, là một lọ th/uốc trị liệu trung cấp.
Trước đây, tôi sẽ vui mừng suốt nửa ngày.
Còn bây giờ, tôi ném nó vào tủ, ngồi co ro trên giường.
Tôi suy nghĩ cả ngày mà vẫn không hiểu tại sao Thẩm Độ lại giúp mình.
Hắn là Phán Quan, chuyên đi gi*t những NPC dị thường như tôi.
Giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ thì hắn có lợi lộc gì?
Chính hắn còn tự mình bước vào tầng hầm nữa chứ!
Trong đó có cái bẫy do hệ thống thiết lập.
Mặc dù người chơi cấp S chắc sẽ chẳng gặp nguy hiểm gì, nhưng mà...
Tôi gãi đầu.
Thật khó hiểu.
Thôi bỏ đi, dù sao với loại người như Thẩm Độ, nếu tôi đoán được hắn đang nghĩ gì thì đã chẳng thảm hại đến mức này.
Đúng lúc đó, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Là NPC nhà bên, mật danh Hồng Tuyến, cũng đã thức tỉnh ý thức tự chủ giống tôi.
Chức năng của cậu ấy là NPC hướng dẫn yêu đương, chuyên đóng vai mối tình đầu hay bạch nguyệt quang của người chơi, dùng chiêu trò tình cảm để cầm chân họ vào thời khắc mấu chốt.
Hồng Tuyến thò đầu vào, đôi mắt sáng lấp lánh: "Bạch Cổ! Cậu về rồi à?"
"Nghe nói Phán Quan lần này lại vào phó bản của cậu sao?"
Tôi xoay người, quay lưng về phía cậu ấy: "Ừ."
Hồng Tuyến đi đến ngồi bên giường tôi, phấn khích vỗ đùi: "Tớ vừa xem kết quả của cậu, là đá/nh giá cấp S, cả 5 người đều vào tầng hầm! Phán Quan mà lại giúp cậu làm việc à?!"
"Chính hắn chủ động đề nghị đấy."
Hồng Tuyến há hốc mồm: "Xong đời rồi, không lẽ n/ão hắn bị hỏng rồi sao?"
Tôi cũng nghĩ vậy: "Hơn nữa, hắn còn bảo tớ và hắn là mối qu/an h/ệ ngoại tình. Nhưng lúc ra khỏi phó bản, tớ mới biết là không phải!"
Hồng Tuyến nuốt nước bọt: "Rồi sao nữa?"
"Rồi tớ hôn hắn, hắn bỏ chạy."
Hồng Tuyến bịt miệng, vai run lên bần bật, cười đến mức sắp nghẹt thở: "Cậu hôn Phán Quan! Phán Quan bỏ chạy!"
"Cười cái gì mà cười, nghĩ cách giúp tớ đi." Tôi nhìn cậu ấy đầy nghiêm túc, "Cậu nói xem, rốt cuộc hắn có ý gì, là muốn tha cho tớ, hay là đang thăm dò tớ?"
Hồng Tuyến khó khăn lắm mới nhịn được cười, nghiêng đầu suy nghĩ: "Cậu muốn nghe lời thật lòng hay lời giả dối?"
"Lời thật lòng."
"Lời thật lòng chính là... Tớ nghĩ hắn thích cậu."
Tôi trừng mắt nhìn cậu ấy: "Cậu đi/ên rồi à!"
"Tớ là NPC yêu đương đấy nhé, tớ không đọc được suy nghĩ của người khác, nhưng bản lĩnh đọc vị tình cảm thì tớ có thừa đấy." Hồng Tuyến đếm đầu ngón tay, "Cậu tự tính toán xem, cậu lừa hắn bao nhiêu lần? Hắn cảnh cáo cậu bao nhiêu lần? Đổi lại là NPC dị thường khác, đã sớm bị dữ liệu ngh/iền n/át rồi."
"Điều đó chỉ có thể chứng minh rằng hắn thi hành pháp luật không nghiêm túc."
"Thi hành không nghiêm túc mà còn đuổi theo cậu ở mọi phó bản? Cả cái thế giới vô hạn lưu có nhiều NPC dị thường như thế, hắn chỉ chăm chăm để ý mỗi mình cậu."
Tôi nghẹn lời.
"Hơn nữa, cậu bảo hắn bỏ chạy? Một người chơi cấp S, có thể vì bị cậu hôn một cái mà bỏ chạy sao?"
"Hắn gh/ê t/ởm tớ."
"Gh/ê t/ởm cậu thì hắn lau miệng là xong, chạy làm gì?"
Tôi sững người.
Hồng Tuyến hài lòng vỗ đầu tôi: "Đồ ngốc, x/ấu hổ mới bỏ chạy chứ."
Tôi không tin.
Tôi không dám tin.
Phán Quan thích tôi?
Một NPC?
Một mảnh dữ liệu bất cứ lúc nào cũng có thể bị hắn tiêu diệt sao?
Tôi nằm xuống giường, trùm chăn kín đầu.
Trước khi đi, Hồng Tuyến còn bổ sung một câu: "Đúng rồi, lịch trình phó bản tiếp theo đã có rồi. Cậu và Phán Quan lại ở cùng một phó bản."
Tôi bật dậy, ngồi thẳng lưng: "Phó bản gì?"
Hồng Tuyến dựa vào khung cửa, dùng khẩu hình nói với tôi: "Học đường."