NUÔI QUỶ TIÊN

Chương 6

09/07/2025 08:44

Vài giây sau, tôi gi/ật mình tỉnh lại, thoát khỏi sự tuyệt vọng. Tôi không thể bỏ cuộc! Tôi phải về nhà, gia đình vẫn đang chờ đợi tôi, tôi không thể ch*t ở đây! Nghĩ cách đi, chắc chắn có cách.

Tro cốt của Q/uỷ Tiên… Tân Di nói nhà họ Dương sẽ đặt tro cốt ở một nơi vừa bí mật vừa có thể theo dõi được, không dễ xảy ra vấn đề.

Tôi đột nhiên nhớ lại lúc mới đến nhà Dương Thần, anh ta dẫn tôi đi xem xung quanh. Ngoại trừ một nơi, gác mái nhà anh.

Lúc đó tôi định lên thì Dương Thần kéo tôi lại. Anh ta nói trong đó có đồ vật của ông bà để lại, nghe vậy tôi liền từ bỏ ý định lên. Bây giờ nghĩ lại, nếu họ muốn tìm một nơi để cất giữ tro cốt Q/uỷ Tiên, chắc chắn là ở trên gác mái!

Nhưng Q/uỷ Tiên rốt cuộc là ai? Làm sao tôi biết được chứ?

Tôi đá/nh bạo bước ra ngoài, Dương Thần đã ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại bố mẹ Dương Thần. Tôi muốn moi móc chút thông tin từ họ, nhưng họ đều quá thận trọng, không phải hỏi gì cũng không biết, thì cũng chuyển chủ đề một cách kín đáo. Tôi hỏi thêm nữa, họ sẽ phát hiện ra tôi có gì đó không ổn.

Cả một ngày trời, không thu được chút thông tin hữu ích nào. Trong lúc đó tôi cũng muốn tìm cơ hội chạy trốn, ít nhất, đừng ở lại nhà họ Dương, nhưng hoàn toàn không có cơ hội.

Ăn tối xong, tôi về phòng. Tôi lại đ/au đầu suy nghĩ rất lâu, đến khi sực tỉnh thì trời đã tối rồi. Đêm nay, là đêm thứ hai.

Cộc cộc cộc—— Cửa phòng bị gõ, Dương Thần đến.

Mở cửa, anh ta bưng một ly sữa, cười dịu dàng như mọi khi: “Nặc Nặc, đồ uống trước khi ngủ anh chuẩn bị cho em đây.”

Tôi nhìn ly sữa trắng trong tay anh, tim đ/ập như trống dồn. Không ngoài dự đoán, trong này chắc chắn đã bị bỏ thêm gì đó.

Tôi cố gắng nắm ch/ặt tay, rồi giả vờ tự nhiên nhận lấy: “Em bây giờ vẫn chưa uống được, lát nữa em uống.”

Dương Thần lại không đi: “Nặc Nặc, uống bây giờ đi, em uống xong anh tiện tay mang ly đi luôn.”

Anh ta ngước mắt nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện một tia dò xét.

Tôi do dự một lát: “Được thôi.” Uống xong sữa, tôi đưa ly cho anh: “Xong rồi.”

Dương Thần cười: “Vậy em nghỉ ngơi sớm đi, đừng quá lo lắng chuyện của mẹ em, sẽ không sao đâu.”

Tôi gật đầu, quay người đóng cửa lại. Nghe thấy tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, tôi lập tức lao đến thùng rác, dùng sức móc họng, nôn hết sữa vừa uống ra ngoài. Lại buộc ch/ặt túi rác, xử lý xong.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Tôi vừa giữ liên lạc với Tân Di, vừa lo lắng sợ hãi chờ đợi màn đêm buông xuống. Thời gian đến mười hai giờ rưỡi. Đèn trong phòng đều đã tắt hết, tôi thu mình trong chăn, đầu óc lại vô cùng tỉnh táo.

Bên ngoài vốn im lặng đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân xào xạc.

"Chắc là ngủ rồi chứ?"

"Ngủ rồi, tối nay tôi bỏ thêm liều lượng, sữa tôi nhìn cô ta uống hết rồi."

"Vậy thì được." Vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy ra.

Nghe tiếng bước chân này, ít nhất có hai người bước vào phòng tôi. Một người đi thẳng đến đầu giường tôi, sau đó một tiếng gà kêu nho nhỏ vang lên, tim tôi lập tức lỡ một nhịp. Người còn lại đứng ở cuối giường tôi, hình như đang không ngừng điều chỉnh góc độ gương.

"Xong chưa?"

"Xong rồi."

"Đi thôi, mau ra ngoài, đừng làm lỡ đại sự của tiên nhân."

Bọn họ nói chuyện như không có ai. Không sợ tôi sẽ tỉnh lại giữa chừng.

Sau khi bọn họ rời khỏi phòng, đóng cửa lại, tôi mới đột ngột mở mắt. Thậm chí phải qua vài giây, mới hít sâu một hơi. Nhận thấy con vật sống đang bị trói chân dựng đứng ở đầu giường tôi, tôi căn bản không dám ngẩng đầu nhìn nó. Chỉ có thể vùi đầu vào chăn, gửi tin nhắn cho Tân Di.

[Tân Di đại sư! Bọn họ lại đến phòng tôi thả gà và gương!]

Bên Tân Di cũng rất nhanh có hồi âm.

[Giữ bình tĩnh, tối nay cô sẽ không sao, phải nắm bắt cơ hội này, điều tra ra thân phận Q/uỷ Tiên.]

Tôi nắm ch/ặt điện thoại, tim đ/ập càng lúc càng nhanh.

Một tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi chỉ cảm thấy sống không bằng ch*t. Khi thời gian trên điện thoại nhảy đến đúng một giờ sáng, tôi cảm thấy rõ ràng nhiệt độ xung quanh giảm xuống. Tôi tắt màn hình điện thoại, nhắm ch/ặt mắt. Mười giây sau, tôi cảm thấy một thứ cực kỳ lạnh lẽo chạm vào mặt mình. Lập tức toàn thân cứng đờ, đến thở cũng quên mất.

Không biết qua bao lâu, cảm giác lạnh lẽo trên chân biến mất. Nhiệt độ trong phòng cũng bắt đầu dần dần tăng lên.

Nhớ tới lời Tân Di đại sư nói, tôi lấy hết dũng khí mở mắt ra. Trước đầu giường, mắt con gà mái trở nên xám trắng. Tôi nhìn xung quanh một vòng, không thấy có gì không đúng. Vừa mới ngồi dậy, định bước xuống đất, vừa cúi đầu lại nhìn thấy trên mặt đất bỗng nhiên xuất hiện những dấu chân nước…

[Tân Di đại sư! Trong phòng xuất hiện những vệt nước kỳ lạ, giống như dấu chân, hơn nữa trong không khí còn có mùi tanh của tôm cá ươn!]

Tân Di: [À, thì ra là Thủy q/uỷ à.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
5 Lễ Vụ Chương 11
10 Đắm Hải Chương 16
11 Ỷ môn mại tiếu Chương 18
12 Mệnh đã định Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm