Cấm kỵ dân gian: Đổi mệnh

Chương 12

10/12/2024 18:00

Mẹ tôi nghe thấy câu đó, mắt đỏ ửng vì lo lắng: “Sao lại như thế, người không phải còn khỏe mạnh sao, lúc lên núi còn ăn một bát mì, vừa ăn vừa hỏi tôi chuyện nhà bá gái của nó, sao lại không có mệnh nữa?”

Dì không hốt hoảng, cầm lấy quyển sách bước vào trong: "Trước tiên đưa người vào trong đã, đừng để gió ngoài trời thổi thêm. Tôi sẽ từ từ kể cho mọi người nghe."

Ba mẹ đỡ tôi, cẩn thận như đang nâng một chiếc bình thủy tinh mỏng manh dễ vỡ.

Bên trong nhà dì không giống các ngôi miếu bình thường, khói hương m/ù mịt đến mức ngộp thở.

Phòng rất gọn gàng, có bàn ghế bằng tre, bên cạnh là một giá sách nhỏ. Những quyển sách trên đó không hề bám bụi, chắc chắn được đọc thường xuyên.

Ngồi xuống rồi, tôi mới dần ngửi thấy trong phòng có một mùi hương nhè nhẹ.

Hít vào mũi, cảm giác ấm áp lan tỏa.

Tinh thần tôi vốn đang ủ rũ, lập tức phấn chấn hơn nhiều.

Dì bắt đầu giải thích với ba mẹ tôi về sự khác biệt giữa mệnh và tính mạng.

Đại khái là, một con người bình thường, ngoài cơ thể và linh h/ồn, còn có tứ trụ bát tự.

Cơ thể mất đi, con người sẽ biến mất khỏi dương gian, nhưng linh h/ồn có thể tái sinh, đầu th/ai lần nữa.

Linh h/ồn mất đi, con người sẽ biến mất cả ở dương gian lẫn âm gian.

Tứ trụ bát tự, hay còn gọi là mệnh, là số phận bẩm sinh của một người khi sống ở dương thế, cũng như là bằng chứng để đi đến âm gian và chuyển kiếp đầu th/ai.

Nếu mệnh tốt, cả đời sẽ thuận lợi, không gặp tai họa lớn, thậm chí trong những cơ hội bất ngờ còn có thể tích được âm đức. Nhờ đó, khi chuyển kiếp sẽ được sinh vào một gia đình tốt, tiếp tục hưởng số phận tốt đẹp.

Nếu mệnh không tốt, cả đời sẽ trắc trở, gặp nhiều tai họa, thường xuyên đụng phải kẻ x/ấu và chuyện không may. Muốn sống tốt, người đó phải nỗ lực hơn rất nhiều so với người khác, tích được đại đức mới mong chuyển vận, để có cái kết tốt hoặc kiếp sau sinh vào nơi tốt đẹp hơn.

Nếu không, sẽ rơi vào vòng luân hồi x/ấu.

Cả tôi và ba mẹ đều ngẩn người: "Vậy có nghĩa là, giờ con không còn vận khí gì nữa đúng không ạ?"

Dì gật đầu, còn có tâm trạng khen tôi: "Con đúng là có tư duy nhanh nhạy."

Ba mẹ tôi thì cuống quýt: "Thế giờ phải làm sao?"

Tôi thì chẳng để tâm: "Không có vận khí thì thôi, người sống là được rồi, chứ có gì đâu ạ."

Mẹ tôi giơ tay định t/át tôi một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0