3
Vị binh sĩ đưa ta ra ngoài là một Thiên phu trưởng. Qua trò chuyện ta biết được gã tên là Lý Diễn. Gã vốn là đồng hương với nguyên thân của nam sủng này là Lý Chiêu Ly.
Gã đưa ta tới bên ngoài trướng. Đêm đã về khuya, các binh sĩ đang ăn mừng chiến thắng trong cuộc chinh ph/ạt nước Sở. Lý Diễn chọn một đống lửa ít người rồi kéo ta ngồi xuống:
"Cũng coi như ngươi đen đủi, tướng quân hôm nay tâm trạng không tốt. Ngươi lại đúng lúc hôm nay đi trêu chọc tướng quân, ngươi không biết sao?"
Lý Diễn hạ thấp giọng, lộ vẻ tiếc nuối: "Tiểu hầu gia nhà họ Tạ bên kia đã nhảy xuống vách núi tuẫn quốc rồi."
Ta chỉ mím môi quan sát gã, không nói lời nào. Lý Diễn lại nói tiếp:
"Ngươi cũng biết tướng quân có bao nhiêu tâm tư với vị tiểu hầu gia nhà họ Tạ kia mà... Lần trước khi ngài ấy đến Biện Kinh bái kiến Sở Đế, ngài ấy đã ở trong doanh trại dặm phấn trang điểm, loay hoay suốt nửa ngày trời. Kết quả thì sao, Tạ tiểu hầu gia ngày hôm đó tình cờ đi tuần tra doanh trại bên ngoài, căn bản là không gặp mặt. Còn có một lần nữa..."
Ta nhướng mày, khều khều đống củi, ánh lửa soi sáng khuôn mặt hai chúng ta, ta vờ như vô ý c/ắt ngang lời gã:
"Tướng quân Ngụy Trạc và Tạ tiểu hầu gia có giao tình cũ sao?"
Vị quan nhỏ nghẹn lời một chút, quả nhiên nghiêm túc suy nghĩ:
"Chuyện này, ta cũng chưa từng nghe qua... Nhưng anh hùng trọng anh hùng mà! Hơn nữa, đó chẳng phải là Tạ tiểu hầu gia công trạng bách chiến bách thắng trên chiến trường sao! Ngay cả trong trại quân Ngụy này, cũng không biết có bao nhiêu người ngưỡng m/ộ ngài ấy. Tướng quân ái m/ộ ngài ấy, nên vì cái mặt giống đến bảy phần này của ngươi mà cũng không gi*t ngươi."
Đột nhiên, Lý Diễn nhìn về phía ta, vỗ vỗ vai ta:
"Nhưng mà, ta vẫn coi trọng ngươi."
Ta nghiêng đầu:
"Mặc dù trước đây ngươi giả làm Tạ tiểu hầu gia để leo lên giường tướng quân thất bại, nhưng hiện tại chính chủ đều đã ch*t rồi, ngươi liền trở thành chính chủ đi. Đợi tướng quân ng/uôi ngoai tình cảm, đến lúc đó chính là thời cơ tuyệt hảo để ngươi thượng vị..."
Hóa ra, nguyên chủ của thân x/á/c này là một nam sủng ái m/ộ Ngụy Trạc. Vẻ mặt của ta bình thản như người ch*t. Ta căn bản không hề muốn thượng vị. Hơn nữa... còn là chủ động dâng mình lên cho người ta "xử lý".
Lý Diễn nói nhỏ với ta:
"Đừng trách ta không giúp ngươi. Ta bảo ngươi này, tướng quân đã tìm th* th/ể của Tạ Anh suốt cả một ngày rồi. Người trong doanh trại quân Ngụy chúng ta đều đồn rằng, tướng quân của chúng ta đã đi/ên cuồ/ng đến mức ngay cả th* th/ể cũng không tha, muốn ngủ nhưng không ngủ được với Tạ Anh nên phát đi/ên rồi. Chỉ dựa vào cái mặt này của ngươi, sau này cho dù nằm đó như một x/á/c ch*t, nói không chừng tướng quân chúng ta cũng sẽ nổi thú tính mà..."
Nước Ngụy nằm ở vùng Tây Bắc, ta sớm đã nghe nói người nơi đây tính tình hào sảng, không ngờ lời lẽ lại thực sự "hoang dã" đến vậy.
Ta vội vàng uống một ngụm nước để trấn tĩnh tâm trạng, nhưng...
"Khụ... khụ... khụ..."
Một bát nước lớn vào họng, luôn cảm thấy có chút cay nồng. Ta nhận ra điểm bất thường: "... Đây là nước gì?"
"Chiêu Ly, ngươi đùa cái gì thế? Trong quân doanh lấy đâu ra nước mà uống, mọi người đều uống rư/ợu cả mà..."
Xong rồi... Lời hắn còn chưa dứt, một tiếng "đùng" vang lên, ta đã chúi đầu ngã gục xuống bàn gỗ.
4
Rất ít người biết được một chuyện.
Tạ tiểu hầu gia thống lĩnh ba quân, thực chất lại là một kẻ nhát rư/ợu.
Tửu lượng của ta là kiểu "một ly là gục", mà nết rư/ợu thì còn tệ đến mức không còn gì để nói.
Chính vì thế, các thân tín thị quan bên cạnh chưa bao giờ cho phép ta chạm vào rư/ợu.
Nào ngờ đâu.
Ngay ngày đầu tiên trọng sinh, ta đã uống đến mức mất sạch ký ức ngay tại doanh trại địch.
Lúc tỉnh lại, ta phát hiện mình đang nằm trên giường của Ngụy Trạc, vết thương trên người cũng được xử lý rất tốt, băng bó vô cùng kỹ lưỡng.
Ta đi ra khỏi doanh trại, cũng chẳng có ai ngăn cản. Ta không quen biết ai, đành phải đi tìm Lý Diễn để hỏi thăm tình hình.
Lý Diễn vừa nhìn thấy ta thì cứ như thấy m/a:
"… Ngươi không biết gì sao? Đêm qua, chính tướng quân đã tự tay bế ngươi về trướng đấy."
Sắc mặt vốn đã xanh xao của ta nay lại càng tệ hơn. Lý Diễn lén lút nói nhỏ với ta:
"Ngươi vừa uống đến mức bất tỉnh nhân sự thì tướng quân đã sai người tới tìm ngươi rồi. Sau khi tướng quân biết ngươi thuộc diện 'một ly là gục', thần sắc ngài ấy rất phức tạp. Đây là lần đầu tiên ngài ấy cho phép ngươi không cần đứng gác đêm bên ngoài chủ trướng, cho ngươi vào trong trướng ngủ, còn gọi cả quân y tới trị thương cho ngươi nữa."
Ta không nhịn được mà đỡ trán: "… Sao ngươi không ngăn lại?"
Lý Diễn tốt bụng đáp: "Ta chẳng phải nghĩ ngươi ngưỡng m/ộ tướng quân đã lâu, đây chính là cơ hội tốt để ngươi hành sự sao? Ai mà ngờ…"
Trong lòng ta trỗi dậy một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, nghe Lý Diễn nói tiếp:
"Ai mà ngờ nết rư/ợu của ngươi lại kém đến mức đó, đêm qua ngươi đã trực tiếp đạp tướng quân xuống giường luôn. Ngươi không biết đâu, lúc tướng quân rời đi vào giữa đêm, mặt ngài ấy đen như nhọ nồi vậy."
Ta: "…"
5
Cung điện nước Sở bị quân Ngụy chiếm đóng, trở nên hoang tàn đổ nát.
Còn Ngụy Trạc lại ở ngay trên đống tro tàn của cung Sở, rầm rộ cho xây dựng lại một từ đường cho Tạ tiểu hầu gia.
Lý Diễn sợ ta đ/au lòng, lúc dọn dẹp trên chiến trường liền nói với ta: "Đàn ông vừa thất tình thì ai cũng vậy cả thôi… Hơn nữa Tạ tiểu hầu gia hy sinh oanh liệt như thế, cũng nên được hậu thế tưởng niệm."
Trên người ta đang mặc bộ y phục thấp kém nhất của binh sĩ nước Ngụy.
Dưới ánh hoàng hôn, gió thổi bay tà áo. Ta trầm giọng nói: "Hắn ta không phải đang tưởng niệm Tạ Anh đâu."
Ta ngước mắt nhìn Ngụy Trạc đang đứng trên thành cao, chạm phải ánh mắt hơi sâu thẳm của hắn, thần sắc ta vẫn thản nhiên:
"Hắn chỉ muốn mượn danh vọng của Tạ tiểu hầu gia để ban ơn cho bá tánh nước Sở, nhằm thực hiện dã tâm muốn thống nhất thiên hạ của mình mà thôi."