Phiên ngoại: Úc Văn Chu
Thuở ấu thơ, Úc Văn Chu từng vô tình nhặt được một cuốn sách.
Cốt truyện rất quen thuộc theo mô típ cũ rích, kể về một chàng trai xuất thân nghèo hèn từng bước đi lên trở thành tân binh kiệt xuất trong giới tài chính.
Cậu ta và người phụ nữ mình yêu sâu đậm ban đầu là oan gia ngõ hẹp, sau này lại trở thành tri kỷ và người tình.
Phải rồi, tên của chàng trai đó là Tống Độ Ngôn.
Úc Văn Chu bắt đầu cảm thấy hứng thú với câu chuyện này, là bởi vì trong một trang sách mà hắn tiện tay lật giở, xuất hiện một nhân vật trùng cả họ lẫn tên với hắn.
Cũng có hoàn cảnh gia đình bi đát y hệt, cũng có một tuổi thơ đầy bóng tối ám ảnh như hắn.
Nhưng nhân vật "Úc Văn Chu" này, lại giống như một bản thể đối lập để làm nền cho Tống Độ Ngôn.
Họ là hai thái cực trắng và đen, cuối cùng bước về hai kết cục hoàn toàn trái ngược.
Ở phần cuối của cuốn sách, "Úc Văn Chu" mất đi tất cả, chẳng còn lại gì trong tay.
Hắn mỉm cười dang rộng hai cánh tay, ánh mắt lướt qua nhóm nhân vật chính.
Trong số đó có người phụ nữ hắn từng yêu, có người anh em từng kề vai sát cánh, có cả những người bạn từng được hắn nâng đỡ...
Thời gian vẫn là quá tà/n nh/ẫn, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, bọn họ đã mỗi người bước đi trên một con đường riêng biệt.
"Úc Văn Chu" trong sách đã chật vật toan tính hằng mong đoạt lợi cả một đời.
Thế nhưng thứ mà hắn thực sự khát khao, từ đầu chí cuối, hắn lại chưa một lần chạm tới được.
Ngay cái đêm đọc xong câu chuyện đó, Úc Văn Chu đã châm lửa đ/ốt trụi cuốn sách.
Hắn không tin vào số mệnh.
Cuộc đời của hắn, đương nhiên phải do chính tay hắn viết nên.
Nhưng số phận chưa bao giờ chịu buông tha, hắn phát hiện ra con đường mình đang đi gần như trùng khớp hoàn toàn với những gì được viết trong cuốn sách ấy.
Cho dù hắn đã cố tình tránh đi làm thêm ở quán cà phê, cố ý bỏ lỡ lần chạm mặt đầu tiên với Giản Kiều Tri.
Thế mà xui rủi thế nào, hai người vẫn va vào nhau ở nhà ăn.
Úc Văn Chu bắt đầu triển khai kế hoạch theo đuổi Giản Kiều Tri.
Hắn ngụy trang thành hình mẫu mà Giản Kiều Tri thích, sắp xếp vô số những cuộc chạm trán tình cờ.
Úc Văn Chu không hề thích cô, hắn làm vậy chỉ là vì muốn biết, rốt cuộc tại sao bản thân lại không thể có được.
Là do bản thân hắn chưa đủ tốt sao?
Hay là do diễn chưa đủ đạt?
Lần diễn lố nhất có lẽ là lúc Úc Văn Chu nhìn thấy Giản Kiều Tri đang đút súp thưởng cho một con mèo hoang trong bụi cỏ.
Cô vuốt ve cái đầu nhỏ màu cam pha trắng của nó, nhẹ giọng:
"Chị tìm cho em một người chủ nhé, chịu không?"
"Sau này bữa nào em cũng được ăn no, sẽ không phải chịu đói nữa đâu."
Úc Văn Chu cực kỳ chán gh/ét những con vật nhỏ bé yếu ớt như thế này.
"Úc Văn Chu" trong cuốn sách cũng chỉ đạo đức giả mở miệng nói rằng sẽ giúp con mèo cam trắng này tìm chủ nhân.
"Tôi khá thích mèo."
Úc Văn Chu ngồi xổm xuống, cũng hùa theo vuốt vuốt cái đầu nhỏ của con mèo cam.
Con mèo cam không hề sợ người lạ, ngược lại còn cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.
"Hay là, để tôi đưa nó về nhà nuôi nhé?"
Đôi mắt Giản Kiều Tri sáng rực lên:
"Thế thì tốt quá rồi!"
Ngay trong ngày hôm đó, Úc Văn Chu đã mang con mèo cam trắng thơm tho sạch sẽ sau khi tắm rửa về nhà.
"Giản Kiều Tri là nữ chính, Tống Độ Ngôn là nam chính, còn tao, là phản diện."
"Theo một người chủ như tao, mày đã nghĩ kỹ chưa?"
Đáp lại hắn, là tiếng gầm gừ thỏa mãn của mèo con, cùng với một tiếng kêu mềm mại êm ái:
"Meo~"
(Hoàn)