Trang Khánh Niên không có anh em song sinh, là con một trong gia đình.

Th* th/ể trong nhà x/á/c chính là một người khác.

Trong tháng vừa qua, đã xảy ra bốn vụ án mạng có điểm chung.

Nạn nhân không có vết thương bên ngoài, nguyên nhân t/ử vo/ng kỳ lạ, trước khi ch*t đều từng đến hiệu th/uốc Tố Vấn, địa điểm t/ử vo/ng nằm trong phạm vi ba cây số tính từ hiệu th/uốc.

Không trách quan phủ liệt tôi vào danh sách nghi phạm trọng điểm, từng chi tiết này rõ ràng nhắm thẳng vào tôi.

Bốn người ch*t này đều là khách hàng của tôi, tất cả đều đã kéo dài tuổi thọ nhờ tôi.

Theo danh sách nạn nhân Phong Bất Khuất tìm được, tôi kiểm tra lại sổ sinh tử và kho thời gian của mình, không có sai lệch, chứng tỏ người ch*t hoàn toàn không phải kẻ đã tới đây kéo dài tuổi thọ.

Đây rõ ràng là kẻ khác cố tình đổ tội cho tôi.

Sự tình phức tạp, đã vượt quá khả năng giải quyết một mình của tôi. Buộc phải nhờ ngoại lực.

"Bất Khuất, con nhắn lại với Tân Trường Bắc, bảo ta muốn gặp hắn."

Phong Bất Khuất cảnh giác liếc nhìn Tống Tân đang quay lưng đứng trước cửa sổ, rồi hết sức nháy mắt với tôi.

Tên này từ khi bị Bất Khuất để lộ nội tâm, liền trơ mặt không nói năng gì, như thể tôi n/ợ hắn tám trăm quan tiền vậy.

Tôi bất đắc dĩ phẩy tay, bảo nó cứ đi làm việc.

Tôi cũng muốn liên lạc với Tân Trường Bắc trong bí mật, nhưng khóa đồng tâm kh/ống ch/ế tôi. Hiện tại, tôi và Tống Tân không thể cách xa quá mười bước. Nếu không, cơn đ/au xuyên thấu xươ/ng tủy ấy khiến người ta thà ch*t còn hơn sống.

Việc gấp phải tùy cơ, chưa thể quan tâm Tống Tân được.

Dù sao nếu khóa này một ngày không gỡ, hắn vẫn sẽ quanh quẩn trước mắt tôi, không sợ hắn giở trò gì.

Tiếng đóng cửa của Bất Khuất vang lên, Tống Tân mới quay người lại.

"Tân Trường Bắc là kẻ rắc rối, em không nên khiêu khích hắn."

"Rắc rối hơn anh còn chưa chắc. Nếu tôi không thể minh oan cho mình, còn tồn tại ở đây thế nào được."

Tống Tân khựng lại, hồi lâu mới nói: "Em có thể rời khỏi đây, chỉ cần em muốn, hoàn toàn không cần để ý mấy chuyện tào lao này. Ba ngàn cõi, nơi này không ở được thì tới chỗ khác, em đâu cần khư khư ch*t mòn tại một cảnh giới."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6