Tôi đ/á nhẹ Lâm Nhĩ một cái: "Anh đờ người ra làm gì? Phát biểu ý kiến đi! Anh còn thích anh ta không? Nếu còn thích thì nói chuyện tử tế, không thích thì ba đứa mình ném anh ta ra ngoài."

Lâm Nhĩ nghe tôi nói sẽ ném anh ta đi, mặt cũng thoáng xúc động.

Tôi biết anh ấy đã mềm lòng, trong lòng chắc chắn còn tình cảm.

Tôi vỗ vai Tần Hoài: "Đi thôi, về nhà nào."

Tần Hoài cũng không muốn nhúng tay vào chuyện của họ, nghe tôi bảo về nhà liền lập tức theo tôi.

Tôi dẫn anh lên lầu, Tần Hoài nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi biết lúc nãy mình đã hấp tấp để lộ sơ hở, đang định giải thích thì anh đã hôn lên môi tôi, đẩy tôi ngã xuống sofa.

Đợi đến khi hôn thỏa mãn rồi mới dừng lại, anh cười tủm tỉm nhìn tôi: "Em nghe được đúng không, nghe được những gì anh nghĩ trong đầu?"

Tôi quay mặt đi, né tránh ánh mắt nồng ch/áy của anh, gật đầu thừa nhận.

Anh hào hứng hỏi: "Vậy em biết bây giờ anh đang nghĩ gì không?"

[Vợ ơi, anh thích em, vợ ơi, anh yêu em lắm...]

Mặt tôi đỏ bừng, chỉ đáp một câu: "Anh ồn quá."

"Hê hê, hóa ra em nghe được, bình thường anh diễn khổ quá! Đôi chó đực đó cuối cùng cũng gặp mặt! Vợ à, anh xin lỗi, trước đây anh đối xử với em như vậy đều không phải ý của anh, đều do cái hệ thống chó má kia ép anh. Em nghe được từ khi nào thế?"

Tôi kể cho anh thời gian cụ thể, nào ngờ anh lại ủ rũ.

"Vậy 3 năm trước em khổ tâm lắm nhỉ… Em đ/á/nh anh đi." Anh cúi đầu đưa mặt đến gần, tôi giơ tay vỗ nhẹ hai cái rồi dừng lại.

Anh nắm lấy bàn tay tôi mà nũng nịu: "Tay vợ đẹp quá, đ/á/nh đ/au không, đều đỏ cả rồi."

Tôi muốn nói tay tôi đỏ không phải do đ/á/nh mà là do ngượng.

Hai chúng tôi chưa ân ái được bao lâu thì đã nghe tiếng cãi vã và tiếng trẻ con khóc dưới lầu.

Tôi đẩy Tần Hoài ra: "Đến lượt anh ra trận rồi đó.”

Tần Hoài nhăn nhó: "Liên quan gì đến anh, anh chán ngấy đôi vợ chồng đó lắm rồi. May mà vợ nghe được tim đen của anh, không thì anh mất vợ thật."

Tôi vẫn lo lắng: "Anh không đi theo cốt truyện, không bị điện gi/ật sao?"

"Không đâu, hệ thống chó má nói nhiệm vụ của anh hoàn thành rồi, ngày mai nó đi liền." Anh hôn lên môi tôi, lại nói: "Vợ à, anh xin lỗi, sau này anh sẽ không nói những lời đó với em nữa, em tha thứ cho anh nhé."

"Lúc đầu em gi/ận thật, nhưng nghe được suy nghĩ thật của anh rồi thì thấy anh cũng khổ. Dù sao em cũng từng bị hệ thống kh/ống ch/ế mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chồng Sắp Cưới Muốn Lấy Vợ Thứ Ngang Hàng, Tôi Bèn Hủy Hôn Gả Cho Thái Tử

Chương 6
Ngày 9 tháng 3, ta khoác áo cưới đỏ thắm, được Thái tử Tiêu Diễn dắt tay từng bước tiến vào Đông Cung. Đằng sau bỗng vang lên tiếng xôn xao, có người kinh hô: "Thế tử Thẩm ho ra máu rồi ngất xỉu!" Bước chân ta khựng lại đôi phần, nhưng chẳng quay đầu nhìn lại. Ngày ấy, ta nhón chân giữa đám đông nghênh đón hắn khải hoàn, nào ngờ hắn lại cưỡi trên lưng ngựa, cúi người dịu dàng nói điều gì đó với một người con gái khác. Khoảnh khắc ấy, ta đã hiểu giữa ta cùng hắn chẳng còn tương lai nào nữa. Nhưng ta không ngờ được, đêm trước hôn lễ, hắn lại điên cuồng xông vào phủ ta, quỳ rạp dưới chân vừa khóc vừa nói: "A Vũ! Ta sai rồi! Ngày mai ta sẽ đuổi Vân Nương đi, từ nay về sau chỉ mong được cùng nàng bên nhau trọn kiếp, nàng đừng lấy người khác nữa được không?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
2