Cuối cùng, chúng tôi quyết định m/ua lại mảnh đất đó.
Chỉ là mãi đến lúc quyết định xong xuôi.
Tôi mới biết phía Trương Tư Diệu cũng là một trong những đối thủ cạnh tranh của chúng tôi.
Phương án đấu giá được lập ra rất nhiều bản.
Lại còn bàn bạc kỹ lưỡng với các bậc tiền bối trong tập đoàn.
Lúc này mới chốt được mức giá cuối cùng.
Hôm đó, tôi và chú Đổng cùng nhau đến buổi đấu giá.
Vừa bước vào sảnh lớn, tôi đã thấy Trương Tư Diệu với vẻ mặt quyết chí ắt làm nên.
"Cậu suy nghĩ đến đâu rồi?" Vừa thấy tôi, gã đã sán lại hỏi.
Tôi vờ như không hiểu gã đang nói gì, lách qua gã rồi đi thẳng vào trong.
Người đến tham dự rất đông, vì đây quả thực là một mảnh đất đầy tiềm năng.
Vậy nên dù có chú Đổng đi cùng, trong lòng tôi vẫn không khỏi hoang mang bối rối.
Trương Tư Diệu lại còn đứng cách đó không xa, cứ nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi.
Càng làm tôi cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Nhưng ngay lúc tôi đang rầu rĩ bồn chồn, có một người ngồi xuống bên cạnh.
Ngoảnh đầu nhìn sang, là Yến Ngật Phong.
"Sao anh lại đến đây?" Tôi kinh ngạc hỏi.
Từ sau khi xảy ra t/ai n/ạn, anh đã không còn thích tiếp xúc với người ngoài nữa.
Nhưng Yến Ngật Phong không đáp lời, chỉ lặng lẽ ngồi đó.
Sắc mặt vẫn mang chút bực dọc, mất kiên nhẫn.
Chắc hẳn là sợ tôi làm hỏng việc, cuối cùng tôi tự nhủ thầm như vậy.