Khi mở mắt ra lần nữa.
Đầu tôi đ/au như muốn nứt ra.
Một mùi hôi nách nồng nặc, trộn lẫn với mùi đất cát và mùi khai của gia súc, xộc thẳng vào mũi tôi.
Nó xông đến mức tôi suýt chút nữa lại ngất đi.
Tôi đang ở đâu thế này?
Tôi lắc lắc cái đầu nặng trịch, cố gắng nhìn cho rõ.
Xung quanh tối om, chỉ có vài đốm lửa dầu leo lét đang "lách tách" ch/áy.
Trong bóng tối chập chờn, dường như có một vòng người vây quanh.
Không, là một đống đàn ông!
Ai nấy đều cởi trần, lộ ra những khối cơ bắp đen bóng, nhẫy mỡ.
Cánh tay đó, còn to hơn cả đùi tôi!
Họ cứ trân trân nhìn chằm chằm vào tôi.
Ánh mắt họ, xanh lè, như lũ sói hoang bị đói mười ngày nửa tháng vừa nhìn thấy con thỏ b/éo rơi vào bẫy.
Đây là... làng đàn ông?
Mẹ tôi... bà ấy b/án tôi rồi sao?
Nhưng tôi không hề sợ hãi chút nào!
Tôi cứ ngỡ, hạng người như A Cường đã là loại đàn ông tốt nhất trong làng rồi.
Nhưng giờ đây...
Tôi lén ngước mắt lên, quét nhanh một lượt những gã đàn ông đang vây quanh mình.
Tim tôi, không kìm được mà đ/ập liên hồi vài nhịp.
Những gã đàn ông làng này, kẻ nào kẻ nấy như những tòa tháp sắt đen sì.
Vóc dáng đó, còn cường tráng hơn A Cường nhiều!
Lòng tôi vui sướng...
Hahaha, đúng là chuột sa chĩnh gạo rồi!