đêm đó tôi hiếm khi không bám lấy Văn Khâm Thời, mà lên giường ngủ ngay.
Cũng vì vậy—
tôi không biết rằng…
Sau khi tôi chìm vào giấc ngủ sâu,
Văn Khâm Thời cúi xuống, chậm rãi ngửi lấy cổ tôi.
Rất lâu.
Ánh mắt cậu dừng trên vết xước nhỏ nơi môi tôi.
Đó là do tôi tự cắn khi phát tình.
Nhưng cậu không biết.
Cậu chỉ, và cũng chỉ có thể, lặp đi lặp lại một cách gần như bệ/nh hoạn,
khẽ chạm môi lên vết thương ấy.
Thì thầm:
“Không sao đâu, chồng.”
“Chỉ cần anh còn chịu về nhà là đủ.”
“Anh nói rồi… sẽ không ly hôn với em.”
“Bên ngoài có bao nhiêu người thứ ba cũng không sao, chỉ cần em không biết… chỉ cần anh không bỏ em.”
“Em sẽ không buông tay.”
16
Sau vài lần phát tình tiếp theo, tôi bắt đầu rút kinh nghiệm.
Trước khi “đi công tác”, tôi lén lấy vài món đồ lót của Văn Khâm Thời mang theo.
Không dám nói với cậu.
Sợ cậu nghĩ tôi bi/ến th/ái.
Văn Khâm Thời cũng làm như không phát hiện.
Nhờ tôi kín đáo.
Lần này tôi không để lại dấu vết gì.
Cộng thêm miếng dán cách ly pheromone công nghệ cao mới ra,
đảm bảo không lọt ra chút mùi nào.
Văn Khâm Thời hoàn toàn không phát hiện điều gì khác lạ.
Không giống lần đầu tôi rời nhà,
bị cậu ngửi thấy mùi Omega.
Nhưng… chẳng lẽ chúng tôi phải sống thế này cả đời?
Đêm muộn, tôi dùng ánh mắt phác lại từng đường nét gương mặt cậu.
Tôi muốn.
Tôi thật sự muốn tiếp tục như vậy.
Nhưng… cậu có muốn không?
Thôi vậy.
Tới đâu hay tới đó.
Giờ lừa được ngày nào hay ngày nấy.
Tôi vòng tay ôm eo cậu, nhắm mắt ngủ.
Không lâu sau tôi thiếp đi,
Văn Khâm Thời mở mắt, cúi đầu nhìn tôi trong lòng.
Cậu hôn lên trán tôi, như để x/á/c nhận sự tồn tại của tôi.
“Dạo này đi nhiều quá.”
“Chỉ là một đứa nhân tình nhỏ nhoi mà cũng chiếm thời gian của tụi mình?”
“Là vì nó có thể để anh tạm đ/á/nh dấu còn em thì không sao?”
“…”
Nhiều lời hơn nữa chìm vào bóng tối.
17
Giấy không bọc lửa mãi được.
Trong một buổi tiệc từ thiện mà tôi và Văn Khâm Thời cùng tham dự,
ly rư/ợu của tôi bị người ta bỏ th/uốc.
Kỳ phát tình bị ép đến sớm, không chút phòng bị,
mùi táo xanh Omega lan ra khắp người.
May thay, lúc đó Văn Khâm Thời vừa bị người ta hắt ly rư/ợu, phải đi phòng nghỉ thay đồ.
Tôi phản ứng ngay lập tức,
chạy vào một phòng trống tự tiêm th/uốc ức chế.
Rồi gọi cho Lận Dĩ.
Nhắn cho Văn Khâm Thời rằng tôi có việc phải đi trước, dặn cậu về nhà cẩn thận.
Tất cả đều xử lý xong.
Tôi ngồi chờ Lận Dĩ tới.
Thế nhưng, người đến lại là… kẻ không mong muốn.
Ngoài cửa truyền đến tiếng thì thầm:
“Thật phải làm vậy sao? Cậu ta kết hôn rồi mà?”
“Trong kia là Hạ thiếu đang nổi nhất thủ đô dạo gần đây đấy. Cậu leo lên được thì tốt biết bao. Kết hôn thì sao? Liên hôn thương mại thôi. Anh ta còn chẳng chịu đ/á/nh dấu Văn Khâm Thời, có tình cảm gì đâu.”
Là giọng Trần Thần.
Tất cả diễn ra quá trùng hợp—
hóa ra đều có người đứng sau tính toán.
Tôi muốn chạy.
Nhưng kỳ phát tình bị dồn ép lần này khiến tôi chẳng còn sức.
Mơ hồ nhìn thấy có người đi vào, lại gần tôi.
Tôi khó chịu gạt hắn:
“Cút.”
Đang định quát thêm—
thì cửa phòng lại mở.
Một người bước vào, bóp lấy sau gáy tôi, động tác thong thả,
nhưng ánh mắt nhìn về phía Omega đang nép một góc giường thì lạnh đến rợn người:
“Chồng à, người anh thích… muốn làm kẻ thứ ba sao?”
Là Văn Khâm Thời.
Tôi còn chưa kịp hiểu sao cậu lại xuất hiện.
Chỉ nghe giọng ấy là tôi lập tức muốn giải thích.
Vừa quay đầu—
đã bị mùi pheromone Alpha sắc bén trên người “vợ” làm choáng váng.
Tôi: “?”
Dù vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo,
n/ão tôi chỉ kịp nảy ra một câu:
Khoan đã anh bạn…
Cậu A mà giả O á???
18
Sau khi bị hắt ly rư/ợu, Văn Khâm Thời phải rời đi thay đồ.
Nhưng còn một lý do khác.
Gần đây, cậu cảm thấy pheromone của mình khó kiểm soát.
Lần ôm tôi vừa rồi, mùi Alpha vị biển suýt nữa bộc lộ.
Cậu phải liên tục thay miếng dán ức chế.
Vậy mà không hiểu sao—
tôi lại đột ngột nhắn tin bảo phải rời tiệc trước.
Đã xảy ra chuyện gì sao?
Nỗi lo bắt đầu lan rộng trong lòng Văn Khâm Thời.
Cậu nhắn lại, không ai trả lời.
Gọi điện—tôi cũng không bắt máy.
Cậu cảm thấy chuyện không ổn.
Ngay lúc định rời tiệc tìm tôi,
cậu nhìn thấy Lận Dĩ đang vội vàng chạy.
19
Trần Thần chặn cửa, không cho Lận Dĩ vào.
Lận Dĩ kiềm chế gi/ận dữ:
“Trần nhị thiếu, làm người phải để đường lui cho người khác.”
Trần Thần cười nhạt:
“Tôi đây là giúp thiếu gia nhà anh mở mắt. Đã không chịu đụng đến Văn Khâm Thời thì đổi Omega khác đi. Đừng lo, tên nhỏ O này vừa đẹp vừa ngoan, đảm bảo hợp khẩu vị. Biết đâu thiếu gia nhà anh sẽ thích luôn ấy chứ.”
“Trần Thần!” Lận Dĩ quát.
Cậu muốn lao vào.
Nhưng sức mạnh giữa A và O vốn chênh lệch quá lớn.
Trong phòng là Hạ Lưu Tranh.
Và một Omega khác.
Văn Khâm Thời, người đến chậm một bước, chỉ nghe được mấy chữ đó.
Người mà anh thích?
Mùi đào chín từ trong phòng tràn ra.