Sau Khi Beta Ký Hợp Đồng Sinh Con

Chương 11

23/10/2025 14:39

Hoa ngọc trâm, chắc là thơm lắm nhỉ.

Nửa đêm hôm đó, Cố Triều lại tìm cho tôi một phòng khách khác, anh ta nói sẽ trông chừng Lục Trì Hành. Tôi nằm trên giường nhưng trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Nhắm mắt lại là hình ảnh Kỷ Trần ngồi bên giường vỗ về Lục Trì Hành lại hiện lên. Lục Trì Hành cần một Omega, điều này tôi hiểu rõ hơn ai hết.

Kỷ Trần có cả công ty gia đình làm hậu thuẫn, việc kết hôn với Lục Trì Hành nhìn thế nào cũng có lợi.

Còn tôi ở đây chỉ như cái gai trong mắt người khác, có lẽ đã đến lúc thu xếp đồ đạc rồi.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh táo chút Lục Trì Hành đã la lên đòi về công ty. Cố Triều không cản được, đành đích thân lái xe đưa hắn đi, Kỷ Trần đương nhiên cũng đi theo.

Bốn người ai nấy đều chất chứa tâm sự riêng, chẳng ai buồn lên tiếng.

Kể từ hôm đó, Lục Trì Hành như dọn hẳn đến công ty ở, thỉnh thoảng về nhà cũng chỉ để lấy tài liệu.

Điều này cũng tiện cho việc tôi thu dọn đồ đạc rời đi.

Tôi lén hỏi thư ký Dương về động tĩnh gần đây của Lục Trì Hành, cô tưởng tôi nhớ hắn nên đặc biệt báo cáo với Lục Trì Hành. Chỉ sau khi được đồng ý, cô mới chia sẻ lịch trình với tôi.

Xem xong tôi liền m/ua vé xe khởi hành vào thứ Hai tuần sau, hôm đó Lục Trì Hành họp cả ngày, không thể rời đi được.

Hành lý và lương thực đã đóng gói xong xuôi, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ lên đường.

Thế nhưng chiều Chủ nhật, Lục Trì Hành đột nhiên quay về. Tôi vội vàng nhét vali vào tủ quần áo, quay ra đón tiếp.

"Ông chủ, sao anh lại về?"

"Đây là nhà tôi, không được về sao?"

Lục Trì Hành ngẩng mặt nhìn tôi, tôi hoảng hốt đáp lại ánh mắt đó.

"Căng thẳng thế, cất đàn ông trong nhà à?"

"Tôi ư? Ông chủ đ/á/nh giá tôi cao quá rồi."

"Vậy sao cứ lấm lét thế?"

"Tôi đang xúc động, xúc động quá thôi, lâu không gặp, nhớ anh quá."

Lục Trì Hành dường như rất thích điều này, không truy vấn thêm mà chỉ cúi người đòi hôn, đến khi tôi mềm nhũn không đứng vững hắn mới buông ra.

Tôi nằm bẹp trong lòng Lục Trì Hành hồi lâu mới hoàn h/ồn, liền nghe hắn nói: "Vì cậu nhớ tôi đến thế, nên tối nay tôi không đi nữa, ở lại với cậu."

Ch*t ti/ệt, cái miệng quạ của mình, toàn gây chuyện!

Lục Trì Hành đã quyết tâm ở lại, sợ nói nhiều sẽ khiến hắn nghi ngờ, tôi đành ngoan ngoãn đi tắm.

May mà lúc đó còn tỉnh táo m/ua vé xe trưa.

Lúc ra khỏi phòng tắm, thấy Lục Trì Hành đang ngẩn ngơ nhìn ly sữa. Thấy tôi, hắn tự nhiên cầm ly sữa đưa cho tôi.

"Hâm nóng sữa cho cậu rồi đấy, nhân lúc còn ấm thì uống đi."

Tôi đang bận suy nghĩ chuyện vé xe nên không nghĩ nhiều, cầm lấy uống cạn một hơi. Không biết hắn lấy sữa ở đâu mà vị lạ thế.

Nằm xuống chưa lâu, tôi bắt đầu nhận ra chuyện không ổn. Không chỉ đầu óc quay cuồ/ng, người còn nóng ran lên. Chẳng nhẽ Lục Trì Hành cho tôi uống th/uốc phát tình? Chuyện qu/an h/ệ vẫn luôn thuận buồm xuôi gió mà, vô lý thật.

Trong cơn mê muội, dường như tôi ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, bụng dưới đ/au âm ỉ. Mùi hương ngày càng nồng nặc khi Lục Trì Hành từ phòng tắm bước ra, ngồi xuống bên giường.

"Ông chủ..."

"Ừm? Có chuyện gì?"

"Bụng tôi đ/au quá... Anh cho gì vào sữa vậy?"

"Th/uốc sinh con."

"Cái gì?!"

Lục Trì Hành xoa má tôi, ánh mắt âm u khó lường.

"Chúng ta ký hợp đồng sinh con, cậu cũng nói rồi, nhận tiền thì làm việc, chỉ thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng."

"Yên tâm, th/uốc này đã qua thử nghiệm lâm sàng rồi, cậu ngoan ngoãn chút, lát nữa sẽ hết đ/au thôi."

Giác quan bỗng trở nên nhạy bén lạ thường, mùi hương đó quấn ch/ặt lấy tôi như muốn an ủi. Giờ tôi mới vỡ lẽ, thì ra đó là mùi tin tức tố của Lục Trì Hành.

Thân gỗ lại bị tra vào khung hình, có lẽ do tin tức tố của tiều phu, hoặc do tác dụng của th/uốc, lần này phản ứng của gỗ khi bị đục mãnh liệt hơn bất cứ lần nào trước, cuối cùng chỉ biết khóc lóc van xin tiều phu.

Tôi yếu ớt nắm tay Lục Trì Hành: "Ông chủ... tha cho tôi đi..."

Lục Trì Hành nhìn xuống tôi: "Tôi không thích em gọi tôi là ông chủ, gọi tên tôi đi."

"Lục... Trì Hành..."

"Ừm."

Hắn nhìn tôi cười, rồi tăng tốc đục gỗ.

Tôi bị lừa rồi. Ba chữ Lục Trì Hành như chất xúc tác, tôi càng gọi hắn càng hăng hái. Mãi đến khi bình minh ló dạng, chúng tôi mới hoàn toàn kết thúc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hương dành dành thơm ngát lưu luyến.

Chương 8
Khi nhà họ Bùi long trọng đến cầu hôn. Ta đang giúp mèo hoa lý trong ngõ đẻ con. Tay nhuốm đầy máu, luống cuống không biết làm sao. Cửa nhà chất đầy mấy tầng hàng xóm đến xem náo nhiệt. Tiếng bàn tán xôn xao. 'Nhà họ Bùi cao môn đại hộ, nếu không phải tướng quân Bùi kia bệnh nặng khó qua khỏi, sao lại cầu hôn tiểu Chi Tử chứ.' 'Nói thì tiểu Chi Tử cũng có phúc lắm thay, khắp thành chẳng có cô gái nào hợp bát tự với Bùi tướng quân bằng nàng.' 'Theo ta thì chẳng phải chuyện hay. Hôn sự trấn bệnh mà thành, lấy gia thế nàng, nhà họ Bùi chưa chắc đã coi trọng nàng. Nếu không thành, ới dà, tuổi xuân đã phải thủ quả.' Ta liếc nhìn lễ đơn dài dằng dặc do mối lái bày ra. Lại nhìn bóng dáng tiều tụy khép nép của cha mẹ, cùng ống quần xắn cao để lộ nửa bắp chân của đứa em trai. 'Ta gả.' Còn việc trong lòng ta đã có người, chẳng đáng kể chi.
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
4