Giấc Mơ Chưa Từng Bỏ Lỡ

Chương 18

11/09/2024 11:06

18

Không rõ Tưởng Mai đã nói gì với Hạ Đích Chu, nhưng mấy ngày liền, hắn không trở về căn phòng nhỏ của cậu.

Chỉ nói với cậu rằng gia đình có chuyện, khiến cậu lo lắng.

Lần gặp lại hắn, đúng vào dịp Tiết Lạp Bát.

Khi cậu đến nơi thì tuyết đã rơi, che phủ mọi thứ vốn đã đổ nát.

Hắn mặc áo khoác dài màu đen, trên đầu phủ một lớp tuyết, môi bị lạnh đến tím tái.

Vết sưng đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết, giống như vừa bị ai đó t/át một cái.

Cậu nhẹ nhàng chạm vào, hắn lập tức uất ức đến đỏ mắt, ôm cậu vào lòng.

Một luồng hơi lạnh lập tức bao trùm khắp người cậu.

Cậu không nhịn được ho vài tiếng.

Hắn vội vàng buông cậu ra, lùi lại vài bước, quay người đi thay bộ quần áo ấm hơn rồi mới trở lại.

“Cãi nhau với mẹ em à?” Cậu vừa nấu cháo Lạp Bát, vừa hỏi.

Hắn từ sau lưng ôm lấy eo cậu, đặt cằm lên vai cậu: “Ừm.”

Nồi cháo sôi sùng sục, cậu dùng muỗng khuấy vài cái, mới hỏi tiếp: “Bị đuổi ra khỏi nhà à?”

Hắn lập tức nhảy dựng lên: “Làm gì có, chẳng lẽ năm năm qua em chẳng học được gì sao?”

Phải rồi, hắn không còn là chàng thanh niên vừa tốt nghiệp năm năm trước nữa, giờ đây đã là một tổng giám đốc nổi tiếng trong giới kinh doanh, tài năng xuất chúng, đưa tập đoàn Hạ Thị lên một tầm cao mới.

Dù Tưởng Mai có muốn đ/á hắn ra khỏi cuộc chơi, các cổ đông cũng không đồng ý.

Vấn đề kinh tế không thể gây chút u/y hi*p nào cho hắn, điều duy nhất khiến hắn phiền n/ão, chỉ là tình thân.

Một bên là người mẹ đã nuôi nấng mình, một bên là người tình đã mất rồi lại tìm thấy.

Đó là lý do khiến hắn rơi vào tình cảnh khó xử.

Cậu xoay người, hôn nhẹ lên cằm hắn: “Không sao đâu, rồi mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.”

Có lẽ, không lâu nữa, những phiền muộn này sẽ tan biến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30