Vì em mà đến

Chương 16

11/05/2026 17:53

Ngôi nhà của Ô Kế trong khu ổ chuột thật ra không nhỏ.

Trong đó có một căn phòng luôn bị khóa kín.

Ô Kế chưa bao giờ cho tôi vào.

Nhưng tôi bắt đầu sợ những bí mật bị che giấu.

Nhân lúc hắn ra ngoài, tôi lén phá khóa.

Cánh cửa vừa mở...

Tôi lập tức ch*t lặng.

Cả căn phòng…

Đều là ảnh của tôi.

Tấm cũ nhất có lẽ là lúc tôi mới khoảng mười tuổi.

Tấm gần đây nhất được chụp hai năm trước, khi Ô Kế đưa tôi tới võ đài.

Bên cạnh còn có một giá sách lớn.

Trên đó là vô số cuốn sổ kín đặc chữ viết.

Nhưng tôi không đủ can đảm mở ra xem.

Buổi tối Ô Kế trở về.

Hắn lập tức phát hiện tôi đã vào căn phòng đó.

Nhưng hắn không hề nổi gi/ận.

Chỉ rất bình thản thừa nhận:

“Ừ.”

“Anh đã theo dõi em rất lâu rồi.”

“Bởi vì hồi đó…”

“Anh thật sự rất h/ận em.”

Hắn ngồi xuống sofa, ánh mắt tối lại.

“Mẹ ruột em dùng hình xăm giả làm vết bớt để tráo đổi thân phận.”

“Em cư/ớp đi hết mọi thứ vốn thuộc về anh.”

“Còn để lại cho anh hai người phụ nữ chưa từng xem anh là người nhà.”

Hóa ra từ nhỏ Ô Kế đã biết....

Mẹ và chị gái kia không phải người thân ruột th!t của hắn.

Trước mặt người ngoài, họ luôn giả vờ yêu thương hắn.

Nhưng sau lưng lại thường xuyên đá/nh m/ắng.

Họ tính toán rất kỹ.

Muốn đợi đến ngày tôi có tiền bạc và địa vị rồi mới đưa sự thật ra ánh sáng.

Ô Kế h/ận họ.

Cũng h/ận cả tôi.

Cho nên hắn mới lên kế hoạch trả th/ù.

Hắn âm thầm điều tra mọi thứ về tôi.

Biết rõ tôi thích gì, gh/ét gì.

Rồi dùng học bổng để bước vào thế giới của tôi.

Trước mặt mọi người, hắn cố ý tỏ ra yêu thương “mẹ” và “chị gái” kia.

Biến họ thành điểm yếu của mình.

Chỉ để sau này khiến tôi nếm thử cảm giác mất đi người thân.

Nhưng kế hoạch của hắn lại xuất hiện sai sót.

Sai ngay từ khoảnh khắc tôi đưa danh thiếp cho hắn.

Ô Kế nhìn tôi, khẽ cười.

“Lúc đó…”

“Tim anh đ/ập rất nhanh.”

Tôi vô thức hỏi:

“Anh đã nghĩ gì?”

Ô Kế nhìn thẳng vào mắt tôi.

Từng chữ một vang lên rất rõ:

“Bùi Nhân.”

“Chúng ta cứ dây dưa với nhau cả đời đi.”

“Đây là thứ em n/ợ anh.”

Tôi ngẩn người.

Không ngờ hắn lại nói như vậy.

Rất lâu sau...

Tôi mới khẽ cong môi.

“Tuỳ anh thôi.”

Hết

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0