Ba tháng sau, Phó Vân Thâm trở lại công việc. Lệnh chỉnh đốn Lữ đoàn 7 đã ban xuống, anh bị điều động đến một đơn vị biên phòng làm Phó Sư đoàn trưởng.

Trước khi rời Bắc Kinh, anh đến kho lưu trữ quân khu.

Nhân viên đưa cho anh một chiếc túi niêm phong: “Đồng chí Tống Âm gửi lại năm năm trước, nói nếu có người đến lấy thì giao.”

Trong túi là hai thứ: Một tấm ảnh siêu âm th/ai nhi tám tuần tuổi, mặt sau viết nét chữ thanh tú của cô: “Tạm đặt tên: Phó Niệm”, và một bản sao báo cáo xét nghiệm tàn dư vụ ch/áy, những điểm mấu chốt được cô khoanh tròn bằng bút đỏ: chất xúc tác T-3, thứ đặc hữu của bộ phận hậu cần do cha Tô Lạc quản lý.

Còn có một tờ giấy nhỏ:

“Phó Vân Thâm, em không h/ận anh. Giống như viên đạn sẽ không h/ận nòng sú/ng. Chúng ta chỉ là vũ khí và mục tiêu bị ghép đôi sai lệch. Chuyện đứa bé, em tha thứ cho anh rồi. Không phải vì bao dung, mà vì đã buông bỏ. Chúc anh tìm thấy nơi thực sự cần bảo vệ. Tống Âm.”

Anh đứng bên cửa sổ kho lưu trữ, nhìn những tân binh đang chạy trên sân tập.

Có một nữ quân y ngã xuống rồi lại bò dậy, bộ quân phục dính đầy bùn đất nhưng nụ cười lại sáng rực.

Anh chợt nhớ lại rất nhiều năm về trước, tại đại hội tuyên dương của trại tân binh, có một cô nhân viên y tế đứng dưới khán đài, nhìn anh với đôi mắt sáng ngời.

Hóa ra cô đã từng nhìn anh như thế.

Hóa ra anh đã đ/á/nh mất cô từ lâu rồi.

Hoàng hôn tại chốt biên giới, Tống Âm vừa kết thúc ca khám lưu động.

Chiến sĩ thông tin chạy đến: “Chủ nhiệm Tống, có thư bảo mật gửi cô.”

Trong phong bì là một tấm ảnh: Phó Vân Thâm đứng chào dưới lá quốc kỳ của doanh trại mới, phía sau là đường biên giới trải dài.

Mặt sau ảnh viết: “Em nói đúng, tôi đã tìm thấy nơi cần bảo vệ. Bảo trọng, Phó Vân Thâm.”

Cô nhìn tấm ảnh hồi lâu, rồi cất nó vào cuốn nhật ký chiến trường.

Xa xa vang lên tiếng hát của những người lính giữ biên cương, đ/ứt quãng trong gió:

“Người ta nói biên giới lạnh… không lạnh bằng tuyết nơi quê nhà… người ta nói cây sú/ng nặng… không nặng bằng nỗi nhớ một người…”

Cô ngẩng đầu, nhìn ánh hoàng hôn nhuộm vàng cột mốc biên giới.

Năm năm, mười năm, cả một đời.

Có những vết thương sẽ không bao giờ lành lại, nhưng sẽ kết vảy thành lớp áo giáp.

Có những tình yêu sẽ không quay trở lại, nhưng sẽ tôi luyện thành ngôi sao lạnh lẽo nhất nơi biên thùy.

Cô thắt ch/ặt thắt lưng vũ trang, bước về phía tọa độ tiếp theo đang cần mình.

Gió thổi rất mạnh, vượt qua muôn trùng núi non.

Và lần này, cô không cần phải chờ đợi bất kỳ ai nữa.

– Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con Dâu Vu Khống Tôi Ăn Cắp Đồ, Sau Đó Hối Hận Phát Điên

Chương 8
Con trai tôi đang hẹn hò với một cô gái tên Lê Vũ Đồng. Lúc đính hôn, tôi không mặc cả 28 triệu tiền sính lễ, một mình tôi bỏ ra 40 triệu tiền đặt cọc nhà hôn nhân, xe cưới cũng là nhãn hiệu cô ấy chọn, đăng ký dưới tên tôi, thỏa thuận sau cưới sẽ chuyển sang tên cô ấy. Tôi cứ nghĩ mình đã làm trọn bổn phận một người mẹ chồng. Cho đến một hôm tôi đến nhà con trai, thấy trên tủ lạnh dán một mẩu giấy. Là chữ của Lê Vũ Đồng: 【Lần sau mẹ cậu đến thì báo trước nhé, để tôi cất mấy đồ đắt tiền đi. Lần trước bà ta vừa đến là tôi mất một thỏi son. Loại người như bà thì phải đề phòng.】 Con trai đứng bên cạnh, mặt hơi đỏ, bảo Vũ Đồng không có ý đó. Tôi bóc tờ giấy đó xuống, gấp gọn, bỏ vào túi. Về nhà, tôi lôi cuốn sổ đỏ ra, nhét lại vào tầng dưới cùng của tủ. Con trai gọi điện hỏi chuyện chuyển tên sổ đỏ. Tôi nói giọng bình thản: "Sổ đỏ đứng tên tôi, thì cứ để vậy đi. Chìa khóa xe hôn lễ tôi cũng thu hồi rồi." "28 triệu tiền sính lễ coi như tôi cho các con mượn. Khi nào trả, hai đứa tự thương lượng với nhau."
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0