Sau khi tôi trở về làng, gia đình cưới cho tôi một người vợ là đàn ông.
Cậu ấy vốn là một thiếu gia thành phố gặp nạn, vừa nhìn thấy tôi đã không ngừng rơi nước mắt.
“Anh có đẹp trai cũng vô ích. Tôi là đàn ông, không thể gả cho anh.”
Tôi ngẩn người nhìn thiếu niên trắng trẻo, kiêu kỳ trước mặt rồi gật đầu.
“Được. Nhưng trước mắt chúng ta phải diễn kịch để giấu mọi người.”
Thiếu gia vừa sụt sịt vừa đồng ý.
Tôi luôn giữ mình đúng mực, chưa bao giờ dám vượt quá giới hạn.
Về sau, cứ đến ban đêm, cậu ấy lại đạp vào bụng dưới của tôi rồi m/ắng:
“Lý Hữu Xuyên, đồ khốn! Tôi gh/ét anh đúng là đồ đầu gỗ!”
Đầu gỗ sao?
Tôi không đồng ý.
Tôi cảm thấy mình giống cốt thép hơn.
Đến khi thanh cốt thép thật sự nổi gi/ận, thiếu gia vẫn không hài lòng, những giọt nước mắt quý giá cứ rơi lã chã.
“Hu hu… Lý Hữu Xuyên, anh làm công việc chân tay thì gh/ê g/ớm lắm sao? Sao anh khỏe như trâu vậy? Đáng gh/ét quá đi mất!”
Nhìn thiếu gia co người trong lòng tôi, trên gương mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương nước mắt, tôi thầm nghĩ cậu ấy đâu có gh/ét mình.
Rõ ràng là thích tôi đến không chịu nổi.
## Chương 1: Người vợ năm trăm tệ
Sau khi liên tiếp gặp năm t/ai n/ạn ở công trường, người nhà liên tục thúc giục tôi trở về.
Vừa bước vào cửa, một thiếu niên mặc hỷ phục đỏ đã bị nhét thẳng vào lòng tôi.
“Hữu Xuyên, đây là người vợ chúng ta cưới cho con. Hôm nay hai đứa làm luôn chuyện vui đi.”
Mẹ tôi phấn khởi nói.
Người trong lòng khóc lóc om sòm, dùng sức đẩy tôi ra.
“Anh tránh ra! Tôi… Tôi không muốn kết hôn với anh!”
Ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ mái tóc cậu ấy, tôi theo bản năng vòng tay ôm ch/ặt người đang đứng không vững hơn một chút.
Bị tôi giữ trong lòng, cậu ấy ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên trừng tôi.
“Hu hu… Anh làm gì vậy? Buông tôi ra!”
Có lẽ vì quá tức gi/ận, khi nhìn tôi, vành tai cậu ấy thoáng đỏ lên.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, nước mắt trong đôi mắt ấy lại càng nhiều hơn, ánh nhìn cũng trở nên đầy c/ăm tức.
Nhìn khuôn mặt trắng nõn như hoa lê đẫm mưa của thiếu niên, tôi hít mạnh một hơi.
Người này thật sự quá đẹp.
Nhưng rõ ràng là đàn ông.
Tôi không thể tin nổi, quay sang nhìn bố mẹ.
“Cậu ấy là đàn ông.”
Bố mẹ tôi đồng loạt gật đầu, trong mắt thoáng hiện vẻ chột dạ.
Hai người do dự lên tiếng:
“Hữu Xuyên, con cũng đừng tức gi/ận. Chúng ta làm vậy đều là vì muốn tốt cho con.”
“Người vợ này là do ông Trương M/ù ở đầu làng chỉ cho con. Bát tự của cậu ấy hợp với con, còn có thể mang vận may cho con.”
“Đúng vậy, Hữu Xuyên. Những ngày qua con xảy ra bao nhiêu chuyện ở công trường rồi?”
“Ông Trương nói năm nay vận hạn của con không tốt. Cưới người này về có thể bảo vệ con bình an.”
“Con cứ cưới trước đi. Đợi vài năm nữa vận số của con tốt trở lại, hai đứa chia tay cũng được.”
Tôi ngẩn người, hé miệng định nói chuyện.
“Nhưng…”
Tôi vừa nói được một chữ đã bị mẹ ngắt lời.
“Người ta là do mẹ bỏ ra năm trăm tệ tiền sính lễ cưới về đấy. Con không được lãng phí đâu.”
Đồng tử tôi đột ngột co lại.
“Cái gì? Năm trăm tệ?”
Đó đều là số tiền tôi vất vả làm việc ở công trường mới dành dụm được.
Cứ thế mà mất sạch.
Cùng lúc đó, thiếu niên trong lòng tôi cũng mở to đôi mắt đẫm lệ.
“Tôi chỉ đáng giá năm trăm tệ thôi sao?”
Cậu ấy bĩu môi, túm lấy cổ áo tôi rồi gào khóc.
“A a a! Tất cả đều b/ắt n/ạt tôi! Các người đều b/ắt n/ạt tôi!”
“Trước đây một bữa cơm của tôi còn tốn hơn năm trăm tệ nữa! Hu hu hu…”
Ồn quá.
đ/au đầu thật.
Ánh mắt tôi vô tình chạm vào phần đầu lưỡi màu hồng thấp thoáng trong miệng cậu ấy khi khóc.
Ánh mắt tôi tối lại, bàn tay lập tức che lên nguồn phát ra tiếng ồn.
Lòng bàn tay cảm nhận được sự ẩm ướt.
Cậu ấy lập tức sững người.
“Ưm…”
Sự không cam lòng trong mắt nhanh chóng bị nỗi sợ thay thế.
“Đừng khóc nữa, hơi ồn.”
Cậu ấy kinh hãi nhìn tôi, ngay cả tiếng khóc thút thít cũng nhỏ xuống.
Sau khi đưa người vào trong phòng, tôi trở ra hỏi bố mẹ:
“Cậu ấy đủ tuổi thành niên rồi chứ?”
“Đương nhiên. Người ta đã mười chín tuổi rồi.”
Trong lòng tôi hơi thả lỏng, nhưng trái tim vẫn treo lơ lửng nơi cổ họng.
Tôi tiếp tục hỏi:
“Người từ đâu đến?”
Tôi liếc về phía căn phòng.
“Dáng vẻ của cậu ấy không giống tự nguyện.”
Đâu có gia đình bình thường nào bằng lòng gả con trai mình cho một người đàn ông khác làm vợ?
Huống hồ thiếu niên ấy da th!t mềm mại, trắng trẻo, nhìn là biết chưa từng phải làm việc nặng, rõ ràng được một gia đình giàu có nuôi lớn.
Sao lại lưu lạc đến mức phải làm vợ một người đàn ông nông thôn như tôi?
Bố mẹ tránh ánh mắt tôi, ấp úng trả lời:
“Ai biết đã xảy ra chuyện gì? Ban đầu người ta đồng ý lắm.”
“Nghe nói cậu ấy là người thành phố, được chú ruột đưa đến làng chúng ta.”
“Ông Trương M/ù tính toán một phen, chú của cậu ấy liền đồng ý nhận sính lễ rồi gả người cho nhà chúng ta.”
“Ai biết sau khi ông chú vừa đi, cậu ấy lại không chịu nữa.”
Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Vậy lúc người chú nói muốn gả cậu ấy cho nhà mình, bản thân cậu ấy có mặt không?”
“Không có.”
“Hữu Xuyên à, cậu ấy đẹp như vậy, dù là đàn ông thì con cũng không thiệt đâu.”
Tôi đã hiểu.
Bố mẹ hồ đồ của tôi và người chú lòng dạ x/ấu xa của thiếu niên đã cùng nhau lừa gạt cậu ấy.
“Phì, phì, phì…”
Vừa bước vào phòng, tôi đã nhìn thấy thiếu niên cau mày, liên tục nhổ nước bọt.
Vừa rồi vô tình li/ếm phải lòng bàn tay tôi, đến bây giờ cậu ấy vẫn còn gh/ét bỏ.