Long Phượng Trình Tường

5

21/02/2026 16:59

Thò tay từ trong ng/ực ra một hũ th/uốc, ném ngược về sau: “Bắt lấy.”

Ông không gọi tên ai, nhưng trực giác nói với ta, câu này là nói với ta.

Ta quỳ bò lên hai bước, đón lấy hũ th/uốc: “Đây là…?”

Ngao Lệ thay cha trả lời: “Th/uốc bôi tiêu sưng.”

“……”

Lão Long Vương cho con trai một cú gõ đầu thật mạnh: “C/on m/ẹ nó, còn có mặt nói! Về xem ta không đ/á/nh ch*t ngươi!”

Lần này bọn họ thật sự đi rồi.

Ta đơ người nhìn mọi người xung quanh.

Tám vị tỷ tỷ: “Quả nhiên ngươi là ở dưới.”

Cha mẹ ta mặt mày không nỡ nhìn thẳng: “Con trai à… mông con còn ổn không?”

Các trưởng lão: “Gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh a……”

Hu hu.

Chỉ có thế giới của ta là bị thương thôi.11

Ngao Lệ sau khi bị cha mình đ/á/nh cho một trận thì bị giam lỏng.

Còn ta á?Chẳng có việc gì.

Từ sau lần mẹ ta sinh ta suýt mất mạng, cha mẹ ta đã ngộ ra rồi.

Giờ đây thiên hạ thái bình, với người thường mà nói, trên đời này ngoài sinh tử ra, mọi thứ đều là chuyện nhỏ.

Ngôi vương ai kế thừa, con cái thích ai, có kết hôn sinh con hay không — tùy chúng, bình an vui vẻ là được.

Thời đại thay đổi rồi, không thể để tư tưởng cũ kỹ trói buộc.

Tuy chuyện ta cong thật sự khiến họ chấn động, nhưng rất nhanh đã tiếp nhận.

Còn nhanh hơn cả ta tự tiếp nhận nữa.

…Không phải, sao ta lại cong được nhỉ?

Ngẫm lại ba nghìn năm qua, ta và Ngao Lệ, rõ ràng là tình huynh đệ thuần khiết mà!

Ta nghĩ trái nghĩ phải, vẫn không nghĩ ra mình cong từ lúc nào.

Nhưng đêm qua, trong lòng ta lại đúng là… không quá kháng cự.

Ta thử đem mặt Ngao Lệ đổi thành mặt của những bằng hữu khác.

…Không được, nắm đ/ấm cứng rồi.

Không ngờ thật không ngờ.

Tự nhận là đại thẳng nam như ta, hóa ra đã cong thành nhang muỗi từ lúc nào không hay.

Ta lại nhớ tới lời Ngao Lệ nói trong đại điện.

Hắn nói mình thích ta rất lâu rồi.

Lâu tới mức nào?

Vì sao lại thích?

Ta tò mò ch*t đi được.

Vì thế… ta lén lút chạy tới Long cung.

12

Long cung rất rộng. Ta không biết Ngao Lệ bị giam ở đâu, chỉ có thể cẩn thận né tránh đám tôm binh cua tướng tuần tra, rồi chạy thẳng tới chỗ Tam ca của hắn — Ngao Thuận.

Trong tám người anh của hắn, vị Tam ca này là người có tính tình tốt nhất.Nếu tìm mấy vị ca ca khác, e là ta sẽ ăn đò/n trước đã.

Vừa thấy ta, Ngao Thuận gi/ật nảy mình, như làm chuyện tr/ộm cắp, vội vàng kéo ta sang một bên: “Ngươi sao lại tới đây?”

Ta thành thật đáp: “Đến gặp Ngao Lệ.”

Đây là lần đầu tiên ta thấy trên gương mặt ôn văn nho nhã của Ngao Thuận xuất hiện một biểu cảm phức tạp, rối rắm, không thể tin nổi như sét đ/á/nh ngang tai.

Anh mặt mày như nứt ra, giọng r/un r/ẩy: “Ngươi… thật sự… với đệ đệ ta… là lưỡng tình tương duyệt?”

Ta cười gượng một tiếng: “Lưỡng tình tương duyệt thì ta tạm thời chưa chắc, nhưng da thịt thân cận thì đúng là có thật.”

“……” Anh trầm mặc rất lâu, cuối cùng nhấc chân đi ra ngoài: “Ta dẫn ngươi đi gặp nó vậy.”

Lão Long Vương đúng là lòng dạ đ/ộc á/c — ông ta vậy mà nh/ốt chính con ruột mình vào hàn trì dưới đáy biển.

Ta là phượng hoàng ưa nóng, chỉ mới lại gần đã lạnh đến chịu không nổi, nước mũi chảy thành hai hàng, đúng kiểu “phi lưu trực hạ tam thiên xích”.

Ngao Thuận đưa ta tới xong liền vội vàng rời đi.Bộ dạng đó, giống như sợ nghe phải thứ gì không nên nghe vậy.

Ngao Lệ vừa thấy ta liền “vèo” một cái bơi tới trước mặt, vui mừng cong khóe môi: “Phù Hoài! Sao ngươi lại tới đây?”

Ta ôm cánh tay, vừa run lập cập, răng va vào nhau lách cách, vừa đáp: “Ta chỉ tò mò tới hỏi thử — rốt cuộc ngươi thích ta từ lúc nào?”

Nụ cười trên mặt hắn lập tức xẹp xuống: “Ồ.”

“Ồ”?!

Hắn rõ ràng biết chữ ta gh/ét nhất trên đời chính là “ồ”!

“Ồ cái gì mà ồ!”

Ta nổi gi/ận, chỉ thẳng vào mũi hắn: “Nửa đêm nửa hôm xông vào phòng ta, làm xong việc ngay cả một câu giải thích cũng không có! Ngươi còn mặt mũi mà ồ với ta à?!”

“Lão tử là người sợ lạnh như thế, vậy mà chạy tới cái nơi q/uỷ quái lạnh ch*t người này chỉ để hỏi một đáp án! Con rồng thối như ngươi đáng lẽ phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng!”

“Còn dám ồ với ta, ồ ồ ồ cái…”

Chữ “đ*́t” bị ta sống sượng nuốt ngược trở lại.

Ngao Lệ không nói một lời, chỉ nhìn ta chăm chú, cười đến mức gợn sóng.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy ngón trỏ đang chỉ mũi mình của ta, cúi đầu hôn khẽ lên đầu ngón tay.

Trong nháy mắt, ta không còn thấy lạnh nữa.Cả người nóng bừng, x/ấu hổ không chịu nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm