Bí mật không thể nói ra

Chương 20

08/04/2025 13:43

Bản dịch:

Tôi bật cười, nụ cười lạnh lẽo đầy kh/inh miệt không giấu giếm.

Trưởng thôn trừng mắt nhìn tôi như muốn đóng băng:

"Có gì đáng cười?"

Tôi: "Tôi cười vì ông ng/u xuẩn. Thân sắp ch*t đến nơi rồi còn mải đe dọa người khác? Ông tưởng mình đứng được đây là nhờ Lưu Thần Quang báo tin? Không đâu. Ông xuất hiện ở đây chỉ vì *tôi* muốn thế thôi."

Trưởng thôn mặt đờ ra như tượng:

"Con ranh sắp ch*t còn giở trò hù dọa?"

Tôi nhếch mép: "Ồ thật sao?"

Ngay lúc ấy, chuông báo động gấp rút vang lên khắp làng.

Nghe tiếng chuông, mặt trưởng thôn biến sắc. Lưu Thần Quang đứng bên cạnh mồ hôi lạnh túa ra, lẩm bẩm:

"Không thể nào... Làm sao cảnh sát tới nhanh thế? Cô mới gọi họ 10 phút trước mà!"

Tôi cười khẩy: "Ai bảo tôi báo cảnh sát sáng nay? Tối qua tôi đã lén dùng điện thoại anh để báo rồi."

Lưu Thần Quang gi/ật mình: "Vậy tại sao cô còn tìm tôi, tự lao vào chỗ nguy hiểm?"

Tôi liếc nhìn trưởng thôn, giọng đầy mỉa mai: "Nếu tôi không đến, làm sao mời được ông ấy tới đây chứ?"

Quay sang trưởng thôn, tôi chậm rãi buông lời:

"Tôi đoán công tắc kích n/ổ mìn ở mỏ... luôn nằm trong tay ông phải không?"

Vừa nghe xong, mặt trưởng thôn tái mét:

"M...Mày dám tính toán cả tao?!"

Hắn gầm lên với Lưu Thần Quang: "Gi*t nó! Gi*t ngay con đĩ này đi!"

Hét xong, hắn dẫn đám dân làng hùng hổ chạy về phía mỏ. Tôi lặng nhìn theo, giọng đượm vẻ thương hại: "Muộn rồi. Dù có làm gì cũng không kịp đâu."

Đội trưởng họ Tần đã điều lực lượng đặc nhiệm từ tỉnh đến, phong tỏa toàn bộ ngôi làng. Đường ra mỏ đã bị chặn đứng - trưởng thôn đừng hòng chạm tới công tắc kích n/ổ.

Lưu Thần Quang chợt tỉnh ngộ, giọng run bần bật:

"Ra là cố ý... Cô cố tình để điện thoại lệch góc cho tôi phát hiện, dụ tôi gọi trưởng thôn đến đây?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm