Người Tôi Thích Là Anh Trai Cậu

Chương 5

10/03/2026 20:06

Mười giờ đêm, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên kéo lại ý thức đang mông lung chao đảo của tôi.

Thẩm Lệ đặt điện thoại đến ngay sát tay tôi.

"Nghe máy đi? Là của Thẩm Thuật đấy."

Tôi: …

Người đàn ông này thỉnh thoảng cứ thích giở mấy cái trò á/c thú vị thế nhỉ.

Tôi bắt máy.

"Hạ Hứa, c/ứu nguy khẩn cấp với, khách sạn Thụy Châu phòng 2305, mang cho tôi hộp siêu mỏng đến đây."

"Cái thứ này khách sạn chẳng phải... a!"

Âm cuối đột ngột biến điệu, tôi vội vàng ngậm miệng lại, trừng mắt lườm người đàn ông ở phía trên.

"Hạ Hứa?"

Thẩm Lệ mỉm cười cúi người xuống mổ nhẹ lên môi tôi hai cái, đón lấy điện thoại.

"Em trai ngoan à, gọi shipper giao đến đi, Hạ Hứa hiện tại không tiện cho lắm đâu."

Tôi đưa tay lên cắn ch/ặt vào hổ khẩu (khe giữa ngón cái và ngón trỏ) để ngăn bản thân không kiểm soát được mà phát ra tiếng động.

Đáy mắt Thẩm Lệ sáng rực, giọng nói vẫn bình ổn như thường:

"Không phải, đừng có đoán mò, Hạ Hứa em ấy ban nãy chỉ là bị bong gân, đi lại bị đ/au thôi."

"Tao á? Tao thấy em ấy uống hơi nhiều, nên tiện đường đưa em ấy về, tiện thể ngồi nán lại một lát."

"Đương nhiên rồi, tao sẽ chăm sóc em ấy thật tốt, mày cứ bận việc của mày đi."

Tôi thực sự rất bối rối.

Con người này rốt cuộc làm thế nào mà có thể giữ hơi thở trầm ổn để nói ra được một tràng dài như thế chứ.

Quả thực là thiên phú dị bẩm.

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Lệ cúi người xuống ngậm lấy vành tai tôi.

"Ở nhà cũng sắp dùng hết rồi, lần sau anh cũng gọi điện thoại bảo Thẩm Thuật giao đến nhé, em thấy sao?"

Ngôn luận của người này quá đỗi kinh thế hãi tục, tôi trực tiếp nghiêng đầu khóa ch/ặt miệng anh lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nếu trời đẹp, chúng ta đoàn tụ.

Chương 8
Sáu năm sau khi chia tay, tôi và Phó Vân Tranh gặp lại nhau ở California. Hoàng hôn ở bãi biển Santa Monica nhuộm bầu trời thành màu cam đỏ lãng mạn. Khi tôi khoác tay Thẩm Tây Châu bước vào nhà hàng Michelin, tôi lập tức nhìn thấy Phó Vân Tranh ngồi cạnh cửa sổ. Anh ấy gầy hơn so với sáu năm trước, đường quai hàm sắc nét hơn. Bước chân tôi khựng lại. Thẩm Tây Châu nhận ra sự khác thường, nhìn theo ánh mắt tôi, khẽ hỏi: "Quen sao?" "Không quen." Tôi thẳng lưng tiếp tục đi vào trong. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi lướt qua chiếc bàn đó, Phó Vân Tranh ngẩng đầu lên. Ánh mắt chạm nhau. Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt tôi, rồi lướt qua bàn tay Thẩm Tây Châu đặt trên cánh tay tôi. Cuối cùng lại quay trở lại đôi mắt tôi. Một giây. Hai giây. Anh bình tĩnh thu hồi ánh mắt. Tôi đột ngột siết chặt dây túi xách. Sáu năm trôi qua. Tôi vẫn rối bời chỉ vì một ánh nhìn của Phó Vân Tranh.
Hiện đại
Ngôn Tình
6