9
Cảnh quen thuộc ấy ngay lập tức kéo tôi về một tháng trước.
Phó Viễn cũng từng vùi mặt vào ng/ực tôi như thế…
Mặt tôi đỏ bừng, giọng nói quên cả phải giả vờ:
“Phó Viễn, đừng li /ếm nữa…”
Nhưng động tác của anh ta chẳng dừng lại.
Nhìn kỹ, mắt anh ta vẫn nhắm, vừa chép miệng vừa lẩm bẩm như mơ:
“Rắn chắc thật.”
Giống như đang mộng du.
Nghe nói không thể đ/á/nh thức người đang mộng du.
Tôi cố nhịn cơn bực muốn hất anh ta ra, nhắm mắt, nắm ch/ặt ga giường.
Ng/ực vừa đ/au vừa ngứa.
Rõ ràng phòng có điều hòa, vậy mà tôi lại đổ mồ hôi như tắm.
Mãi sau, Phó Viễn mới như được thỏa mãn, trở mình nằm ngủ bên cạnh tôi.
Cuối cùng cũng xong.
Cơn buồn ngủ kéo tới, tôi cũng thiếp đi.
Sáng hôm sau, tôi bị lay tỉnh dữ dội.
Phó Viễn nhìn tôi đầy chán gh/ét:
“Lục An? Sao cậu lại ở đây? Đêm đầu tiên đã dám chui vào phòng tôi, gấp gáp vậy à?”
Tối qua tôi vốn đã ngủ không ngon, nay lại mệt mỏi rã rời.
Đối diện với sự chất vấn, tôi chỉ có thể thở dài, cố gắng duy trì vai diễn Omega ẻo lả:
“Ông xã, đây là phòng của em mà.”
Khuôn mặt lạnh lùng của anh ta thoáng cứng lại, sau đó hơi đỏ, vừa bước xuống giường vừa lạnh giọng:
“Hừ, ai biết cậu đã bỏ cái gì quyến rũ trong phòng. Đừng tưởng tôi sẽ mắc bẫy!”
Nhìn anh ta tránh tôi như tránh rắn đ/ộc, trong lòng tôi bỗng nổi lên ý muốn trêu chọc.
Tôi từ từ ngồi dậy, nới lỏng áo choàng, để lộ dấu đỏ sưng và vết cắn trên ng/ực.
Tôi vểnh ngón tay út, giả giọng mảnh mai, tỏ vẻ ấm ức:
“Rõ ràng tối qua anh cứ nhất quyết đòi, em không cho, anh còn hung dữ với em…”
Ánh mắt Phó Viễn dán ch/ặt vào ng/ực tôi, mặt đỏ bừng, ấp úng:
“Ai… ai biết cậu lại xịt gì lên ng/ực. Có sưng thì cũng… cũng chỉ thế thôi. Đừng mơ, cậu chẳng thể nào so với anh ấy!”
Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, bước đi cứng ngắc.
Tôi nhìn theo bóng lưng ấy, ngáp dài.
Đúng là người nhà giàu sao?
Rõ ràng đã có người mình thích, vậy mà trước đó vẫn từng chọn tôi để qua đêm.
Giờ lại bị ép cưới liên hôn.
Hóa ra con cháu hào môn cũng chẳng hề tự do.
10
Vài ngày sau đó, Phó Viễn cố tình không về.
Như thể muốn lạnh nhạt tôi.
Nhưng tôi lại thấy thoải mái, vì có anh ta ở cạnh, tôi luôn nhớ tới chuyện đêm đó, cả người chẳng yên.
Trưa hôm ấy, tôi vừa bước ra khỏi phòng thì một giọng nam trầm ấm gọi:
“Lục An.”
Tôi quay đầu lại, là anh trai của Phó Viễn — Phó Yến.
Ch*t rồi.
Lục An từng nói, người này là kẻ th/ù không đội trời chung của cậu ta.
Dù cậu ta mười tuổi đã ra nước ngoài, nhưng hai người từ nhỏ vẫn từng gặp.
Sợ bị lộ, tôi vội vểnh ngón tay út, giả giọng ẻo lả của Lục An:
“Chào anh.”
Phó Yến bật cười khẽ, ánh mắt đầy ẩn ý.
Anh ta từng bước áp sát, dồn tôi vào góc tường:
“Có vẻ nhà họ Lục thật sự sa sút rồi. Trước đây cậu toàn gọi tôi là đồ cẩu súc cơ mà.”
Áp lực từ một Alpha thượng đẳng ập tới, đầu tôi ong ong.
Sao lại khác với lời Lục An kể?
Cậu ta chẳng nói qu/an h/ệ hai người rất tốt sao?
Tốt mà gọi nhau là đồ cẩu súc à?
Phó Yến kẹp lấy tai tôi, gương mặt tuấn tú kề sát, hơi thở nóng hổi phả lên mặt tôi:
“Hết tiền thật rồi sao không tìm tôi? Tôi còn giàu hơn thằng em tôi nhiều…”
N/ão tôi hoàn toàn treo máy.
Đây rốt cuộc là cái tình huống gì vậy?
……
Đang căng thẳng, bỗng tôi bị kéo ra khỏi vòng tay anh ta.
Là Phó Viễn.
Anh ta lạnh giọng:
“Hai người đang làm gì?”
Phó Yến tựa vào tường, giọng nhàn nhã:
“Đừng căng, tôi chỉ đang chào hỏi bạn thanh mai thôi mà.”
Chữ “thanh mai” anh ta cố tình nhấn mạnh.
Mặt Phó Viễn lập tức tối sầm.