Kiếp này, tôi vốn chẳng hề có th/ai. Cái gọi là "mạch hỷ" chẳng qua là do dạo này tôi quá mệt mỏi dẫn đến kinh nguyệt không đều, bị Triệu Thúy Hoa tự mình huyễn hoặc ra mà thôi.
"Bà nhầm rồi." Tôi lạnh lùng nhìn bà ta, "Tôi không có th/ai."
"Cái gì?!" Triệu Thúy Hoa hét lên một tiếng ch.ói tai, lao tới định x/é x/á/c tôi, "Đồ con gà mái không biết đẻ! Không có t.h.a.i thì làm bộ làm tịch cái gì! Phí bao nhiêu trứng gà của bà già này!"
Tôi nghiêng người né tránh chiêu "Cửu Âm Bạch Cốt Trảo" của bà ta, rồi vung tay t/át ngược lại một cái.
Chát! Tiếng t/át giòn giã vang dội phòng khách.
Triệu Thúy Hoa bị đ.á.n.h đến ngơ ngác, ôm lấy mặt nhìn tôi đầy vẻ không tin nổi, "Mày... mày dám đ.á.n.h tao?"
"Đánh bà thì sao? Lớn tuổi mà không biết tự trọng, đáng đ.á.n.h!" Tôi xoa xoa cổ tay, ánh mắt sắc lẹm, "Lương Thần, vụ ly hôn này chốt rồi. Chín giờ sáng mai, gặp nhau ở Cục Dân Chính." Nói xong, tôi quay lưng định đi.
"Đứng lại!" Lâm Tú đột nhiên lao ra chắn đường tôi. Ả đỏ hoe mắt, bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp: "Chị dâu, chị đừng gi/ận, tất cả là lỗi của em... Em không nên quay về..."
"Em không lái xe nữa, cũng không cần tiền trả góp nữa, chị đừng ly hôn với anh Thần mà..." Nói đoạn, ả định quỳ xuống trước mặt tôi.
Lương Thần xót xa vô cùng, vội vàng kéo ả lại: "A Tú, em quỳ lạy cô ta làm gì! Cô ta có tư cách để nhận cái quỳ của em chắc!" Gã trợn mắt hung hãn nhìn tôi: "Đường Lê, cô muốn ly hôn chứ gì? Được! Là cô tự nói đấy nhé!"
"Nhưng một hạt gạo trong nhà này cô cũng đừng hòng mang đi, cô phải ra đi tay trắng!"
Tôi liếc nhìn mấy bao gạo và vài thùng mì tôm trong góc nhà. Đó là đống đồ bọn họ chuẩn bị để qua mùa ĐÔNG, ít đến t.h.ả.m thương.
"Được thôi, cho các người hết đấy." Tôi rộng lượng xua tay, "Không chỉ vậy, tôi còn chuẩn bị cho các người một món quà lớn đây."
Tôi rút trong túi ra một tờ đơn, đ/ập xuống bàn, "Đây là hai tấn than tôi vừa đặt, ngày mai sẽ giao đến."
Mắt Lương Thần sáng rực lên, gã tham lam vồ lấy tờ đơn, "Cũng coi như cô biết điều!" Gã tưởng rằng tôi m/ua số than này là để níu kéo gã.
"Nhớ ký nhận đấy nhé." Tôi nở nụ cười đầy ẩn ý rồi quay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng cười đắc ý của Triệu Thúy Hoa: "Cái con ranh này xem ra vẫn còn chút lương tâm! Hai tấn than, đủ cho chúng ta sưởi ấm cả mùa Đông rồi!"
Phải, đủ để các người sưởi ấm đường xuống địa ngục.
4.
Rời khỏi cái gia đình gh/ê t/ởm đó, tôi thấy không khí cũng trong lành hơn hẳn. Dù nhiệt độ bên ngoài bắt đầu giảm, gió thổi se thắt nhưng lòng tôi lại hừng hực lửa.
Tôi lái chiếc Range Rover thẳng tiến về kho lạnh phía Tây. Trên đường, tôi nhận được điện thoại của cai thầu.
"Bà chủ, cửa chống tr/ộm cô đặt về rồi, cái thông số này thì chống được cả xe tăng luôn ấy chứ!"
"Tốt, lắp ngay cho tôi."
Đến nơi, nhìn pháo đài đã dần thành hình, tôi hài lòng gật đầu. Chỗ này không chỉ kiên cố mà còn cực kỳ kín đáo, xung quanh toàn là nhà xưởng bỏ hoang, bóng người thưa thớt. Trong thời tận thế, đây chính là sự đảm bảo an toàn lớn nhất.
Vật tư vẫn đang không ngừng được chuyển đến. Nhìn đống gạo mì dầu muối và những tảng thịt lợn xếp lớp, lòng tôi mới thực sự bình tâm. Đây chính là vốn liếng của tôi.
Hai ngày tiếp theo, tôi bận tối mắt tối mũi. Ngoài việc giám sát thi công, tôi còn ghé cửa hàng đồ dã ngoại m/ua những bộ quần áo giữ nhiệt tốt nhất, túi ngủ, ủng leo núi, cùng một cây cung trợ lực và mấy chục mũi tên. Kiếp trước tôi đã thiệt thòi vì không có v.ũ k.h.í, kiếp này kẻ nào dám đến cư/ớp thịt của tôi, tôi sẽ biến kẻ đó thành con nhím.
Ngày 24 tháng 12.
Ngày cuối cùng trước khi đại hàn giáng xuống.
Bầu trời âm u đến đ/áng s/ợ, mây đen xám xịt như muốn sập xuống. Nhiệt độ đã giảm xuống 0 độ.
Người đi đường quấn áo c.h.ặ.t mít, vội vã về nhà.
Tôi nhắn cho Lương Thần một cái tin: [Than đến rồi, nhớ ra nhận.]
Rất nhanh, gã gửi lại một cái nhãn dán "Biết điều đấy". Tôi cười lạnh, tắt ng/uồn điện thoại.
Lúc này, việc cải tạo kho lạnh đã hoàn tất. Cánh cửa thép tấm dày cộp đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn cái lạnh và hiểm nguy bên ngoài. Tôi khởi động máy phát điện diesel, hơi ấm lập tức tràn ngập không gian. Tôi nằm trên chiếc sofa êm ái, ăn nồi lẩu vừa sôi, vừa quan sát màn hình camera.
Camera được kết nối với nhà Lương Thần - đó là chiếc camera siêu nhỏ tôi bí mật lắp trước khi đi. Trong hình ảnh, Lương Thần đang chỉ đạo công nhân khuân từng bao than vào nhà.
Triệu Thúy Hoa cười không khép được mồm, vừa chỉ trỏ vừa c.h.ử.i tôi ng/u, "Cái con đàn bà phá sản đó, m/ua bao nhiêu than thế này mà không để lại ít tiền! Đáng đời bị chúng ta đuổi đi!"
Lâm Tú quấn chiếc áo lông vũ màu hồng mà ả cư/ớp của tôi, nép vào lòng Lương Thần: "Anh Thần, nhiều than thế này, mùa Đông năm nay chúng ta chắc chắn sẽ ấm áp."
"Đương nhiên, em không nghĩ xem chồng em là ai à?" Lương Thần đắc ý, đưa tay bóp m.ô.n.g Lâm Tú một cái.
Nhìn bộ mặt tiểu nhân đắc chí của bọn chúng, tôi gắp một miếng sách bò cho vào miệng. Thật là thơm.
10h tối.
Ngoài cửa sổ bắt đầu lác đ/á/c bông tuyết.
Ban đầu chỉ là vài đốm nhỏ, rất nhanh đã biến thành tuyết rơi dày đặc như lông ngỗng. Tiếng gió gào rít như q/uỷ khóc sói gào.