Tôi đã từ chối lời mời của Diệp Thi Đình.
Tôi đá/nh Uông Kiệt chỉ đơn giản là vì muốn đá/nh hắn, không vì lời cảm ơn của bất kỳ ai.
Tôi chưa bao giờ bận tâm đến ánh nhìn của người khác, xét cho cùng thì những người thực sự quan tâm bạn tuyệt đối sẽ không bị ảnh hưởng bởi những lời phán xét của kẻ khác.
Thế nhưng hiệu trưởng lại tự ý làm chủ, chuyển tôi sang phòng ký túc xá đôi dành cho lưu học sinh ở khu Bắc với điều kiện tốt hơn hẳn.
Như một cách để khen thưởng.
Vốn dĩ tôi không đồng ý.
Khu Nam và khu Bắc cách nhau quá xa, khoảng cách tới phòng ký túc xá của Đào Khê cũng rất xa.
Nào ngờ, ngày hôm sau Đào Khê lại nói cho tôi biết cậu ấy vì đạt giải thưởng lớn trong cuộc thi, cộng thêm thành tích tổng hợp xuất sắc, nên cũng đã làm đơn xin đổi sang ký túc xá lưu học sinh thành công.
Lúc này tôi mới hớn hở cùng cậu ấy dọn vào sống trong thế giới của hai người.
Ký túc xá đôi cách âm rất tốt, trang thiết bị vật chất cũng rất đầy đủ.
Người sống ở phòng bên cạnh tình cờ tôi cũng quen biết.
Du Bạch của đội bóng rổ trường.
Trước đây vì thiếu người nên đã kéo tôi đi đá/nh bóng rổ cùng mấy lần.
Cũng được coi là một trong số ít những người bạn trong trường có thể nói chuyện dăm ba câu.
Mấy hôm trước thấy cậu ta với đôi môi sưng đỏ lủi thủi đi về thất thần, tôi còn tưởng cậu ta đang cặp kè với em gái nào đó.
Nào ngờ đâu, cậu ta lại có thể c/ưa đổ Ôn Thủy, bông hoa kiêu kỳ có tiếng tăm lẫy lừng khó theo đuổi nhất đại học A.
Tôi có thể cảm nhận được, Đào Khê đối với tôi không hẳn là vô cảm.
Chỉ thiếu một thời cơ, mồi thêm củi tiếp thêm lửa vào nồi nước sắp sôi này, khiến nó hoàn toàn sùng sục trào dâng.
Thằng nhóc Du Bạch này thoạt nhìn trông có vẻ ngờ nghệch, nhưng yêu đương vào thì lại rất cuồ/ng nhiệt.
Là một người có thể đào tạo được.
Tôi phải đi học hỏi kinh nghiệm mới được.
Chương 5: