Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1633: Bạch Tiểu Thuần, nhất định là ngươi (1)

05/03/2025 14:15

Thực sự là bò đi ra...

Quần áo tả tơi, ánh mắt dại ra. Thậm chí thân thể đều đang vô thức r/un r/ẩy. Trên mặt, khóe miệng, trên người ba người đều là m/áu tươi. Bọn họ chính là Quảng Mục Thiên Tôn, Nguyên Yêu Tử cùng với Phệ Linh Thượng Nhân được trong lòng mọi người cho rằng đã thu được cơ duyên tạo hóa.

Bốn phía xung quanh thoáng cái lại yên tĩnh. Mỗi một người đều ngẩn người ra tại chỗ, ngơ ngác nhìn ba vị Thiên Tôn này giống như từng trải qua thiên quân vạn mã chà đạp. Sau một hồi yên lặng ngắn ngủi, tất cả mọi người không cách nào kh/ống ch/ế được, đều ồ lên kinh ngạc kêu lên.

- Cái này... cái này...

- Trời ạ, ba người bọn họ chẳng lẽ không phải gặp được cơ duyên tạo hóa? Bọn họ rốt cuộc từng trải qua chuyện gì, lại có thể bị lăn qua lăn lại thành ra cái dạng như vậy?

- Ngươi nhìn thần sắc bọn họ đi. Đó là do lần lượt trải qua tuyệt vọng sau đó dại ra. Còn có m/áu tươi trên người bọn họ...

Ở trong tiếng kêu đầy kinh ngạc của mọi người ở nơi này, âm thanh của Bạch Tiểu Thuần đặc biệt bén nhọn. Lúc này trên mặt hắn lộ ra vẻ h/oảng s/ợ một cách khoa trương, mang theo vẻ không thể tưởng tượng nổi, chỉ vào Quảng Mục Thiên Tôn, lớn tiếng kêu lên.

- Tại sao có thể như vậy được. Ta vốn cho rằng mình đã đủ thảm. Nhưng lại không nghĩ rằng, các ngươi còn có thể thảm hơn so với ta!

Lời hắn nói ra, lúc này đã không có ai chú ý tới. Ngay lập tức liền có tu sĩ B/án Thần Tà Hoàng Triều bước nhanh ra. Lý Đông Hạo cũng chính là một người trong số đó. Hắn vội vàng đi tới, muốn đỡ ba vị Thiên Tôn dậy.

Nguyên Yêu Tử cùng với Phệ Linh Thượng Nhân còn tốt. Lúc này mặc dù hai người hít thở dồn dập, nhưng thần trí đã miễn cưỡng khôi phục lại một ít. Duy nhất chỉ có Quảng Mục Thiên Tôn, giống như đã bị đặc biệt chiếu cố qua... Giờ khắc này, lúc Lý Đông Hạo đi tới dìu hắn, đại hán giống như tháp sắt này rốt cuộc hét lên một tiếng.

- Đừng đụng vào ta, không cần đụng vào ta...

Cũng may sự thất thố của Quảng Mục Thiên Tôn chỉ là một lát, sau đó liền khôi phục lại. Khi hắn đứng lên, trong mắt của hắn đỏ đậm một mảnh, đảo qua từng người trong đám người đứng ở bốn phía xung quanh.

Nguyên Yêu Tử, Phệ Linh Thượng Nhân cũng vậy. Ánh mắt của bọn họ mang theo đi/ên cuồ/ng cùng th/ù h/ận vô tận. Hình như bọn họ đang tìm ki/ếm cái gì đó. Mà một khi tìm được, cho dù bọn họ liều mạng tới ngươi ch*t ta sống, cũng muốn phát ra cơn gi/ận sinh mạng ngập trời này.

Trải qua hai tháng hành hạ này, bọn họ lần lượt ở trong thống khổ h/ận không thể ch*t được, đã sớm nhìn rõ ràng chuyện này. Bọn họ x/á/c định, sở dĩ ba người mình gặp phải kết quả như vậy, nhất định là có người ra tay nhằm vào bọn họ.

Không quan tâm người này là sử dụng biện pháp gì, nhưng sự thực nhất định là như vậy. Về điểm này, ở trong hai tháng này, ba người bọn họ vô cùng x/á/c định.

Lúc này mọi người ở bốn phía xung quanh đều đang kinh hãi. Sau đó, bọn họ cũng nhìn ra được ba người Quảng Mục Thiên Tôn không thích hợp. Tất cả dường như đều suy nghĩ tới điều gì đó. Bạch Tiểu Thuần lại lập tức chột dạ. Hắn suy nghĩ ba vị này lại có thể thật sự sống sót đi ra. Thật sự quá mạnh mẽ.

- Cũng không thể để cho bọn họ biết là ta làm. Nếu không, bọn họ lại đi/ên lên mất.

Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, cũng vội vàng học bộ dạng của mọi người ở bốn phía xung quanh, giả vờ dường như suy nghĩ tới điều gì đó.

- Bạch Tiểu Thuần, nhất định là ngươi!

Nhưng ngay khi Bạch Tiểu Thuần ở đây đang giả vờ giả vịt, Quảng Mục Thiên Tôn rít gào một tiếng. Đôi mắt đỏ ửng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.

Trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm cả kinh, nhưng biểu hiện ra lại là lông mày nhăn lại, lạnh lùng nhìn Quảng Mục Thiên Tôn.

- Ngươi nói vậy là có ý gì?

Bạch Tiểu Thuần chậm rãi đứng lên, trong mắt vừa đúng lúc lộ ra một tia nghi ngờ. Quảng Mục Thiên Tôn hít thở dồn dập, đang muốn đi ra. Nhưng hắn lại bị Nguyên Yêu Tử ở bên cạnh hắn kéo lại.

Ánh mắt Nguyên Yêu Tử chăm chú nhìn ở trên người Bạch Tiểu Thuần một lát, sau đó nhìn mọi người ở bốn phía.

- Các vị, bên trong thí luyện lần này, nói vậy tất cả mọi người đều trải qua các loại chuyện cổ quái. Rõ ràng chín bậc thang, đột nhiên xuất hiện một trăm bậc thang. Rõ ràng chỉ có một khôi lỗi, nhưng trong nháy mắt lại xuất hiện mười khôi lỗi, trăm khôi lỗi!

- Không dối gạt các vị, ba người chúng ta liên thủ đột phá cửa ải thứ mười tám, cửa ải mười chín. Nhưng ở bên trong cửa ải thứ hai mươi, chúng ta gặp phải vô số quái vật đầu trâu. Cái này cũng không nói làm gì. Nhưng truyền tống rốt cuộc mất đi hiệu lực. Cái này thì cũng thôi. Nhưng hai canh giờ xông qua ải qua đi, chúng ta lại không có cách nào rời khỏi, lại bị nh/ốt ở nơi đó, cho đến hiện tại!

- Loại chuyện này, rất không bình thường, vốn không có khả năng phát sinh!

- Nếu quả thật phát sinh, như vậy chỉ có một cái khả năng!

lời Nguyên Yêu Tử vừa nói ra, t/âm th/ần của mọi người ở bốn phía xung quanh đều chấn động mãnh liệt. Mỗi một người đều hít thở dồn dập. Nhất là Cổ Thiên Quân cùng Tư Mã Vân Hoa, càng như vậy.

Trên thực tế bên trong mấy tháng này, chuyện q/uỷ dị nơi đây, trong lòng mọi người đã sớm bắt đầu hoài nghi. Nhưng bọn họ lại không có chứng cứ, cũng tìm không ra đáp án.

Hiện tại mắt thấy Nguyên Yêu Tử mở miệng, tất cả mọi người ngưng trọng, thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần. Mắt Bạch Tiểu Thuần cũng không chớp cái nào, trong mắt lộ ra sự kinh ngạc nghi ngờ, cũng nhìn mọi nơi một chút, sau đó vẻ mặt lộ ra sự nghiêm trọng.

Nguyên Yêu Tử vẫn tiếp tục quan tâm Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo sự oán đ/ộc, chậm rãi mở miệng.

- Trong chúng ta, có người không biết dùng phương pháp gì, đã trở thành chủ nhân của quạt tàn này. Hoặc nói, người này đã âm thầm xông qua cửa ải thứ hai mươi!

- Chỉ có đáp án này, mới có thể giải thích được vì sao người này chĩa mũi nhọn vào ba người chúng ta, muốn chúng ta bị nh/ốt ở bên trong cửa ải thứ hai mươi!

Lời hắn vừa nói ra, bốn phía xung quanh nhất thời yên lặng một lát, sau đó lại lập tức ồ lên. Mỗi người ở nơi đây đều hít sâu. Toàn thân Cổ Thiên Quân càng chấn động, bỗng nhiên mở miệng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trọng sinh xong, tôi đá ngược kim chủ của mình

Chương 13
Đời trước, tôi là đứa con giả bị đuổi ra khỏi nhà, chỉ có thể dựa vào sự bao nuôi của một vị đại lão mà sống lay lắt. Đại lão bị khiếm thính, phải đeo máy trợ thính. Mỗi lần lên giường, anh đều gỡ máy trợ thính xuống, hoàn toàn mặc kệ tôi, nhìn chằm chằm tôi với gương mặt đầy nước mắt. Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên tai mình, ra hiệu rằng anh không nghe thấy gì cả. Đến khi đại lão chết, chiếc máy trợ thính dính máu bị văng ra ngoài. Khoảnh khắc cuối cùng, tôi nói: "Em yêu anh." Anh yếu ớt mỉm cười, nói với tôi rằng anh… Biết đọc khẩu hình. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại thời điểm anh vẫn còn là một đứa con riêng bị người đời chèn ép, chịu đủ mọi đau khổ.
407
6 Luôn Nhớ Cam Chương 7
10 Mộng Ảo Ảnh Chương 18
11 Dỗ dành Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm