Sau một tháng bận rộn ở trường quay, tôi cũng hoàn thành vai diễn.
Ngày trở về thành phố A, chuyến bay bị hủy do thời tiết nên tôi đành đi xe.
Không ngờ trên đường về bị đ/âm từ phía sau, may mắn không có ai bị thương.
Tôi đến b/ệnh viện kiểm tra, kết quả chấn động nhẹ. Nghỉ ngơi một thời gian sẽ khỏi.
Lục Lăng Tiêu để chăm sóc tôi, gần đây đều làm việc tại nhà.
Còn tôi từ sau vụ t/ai n/ạn, trong đầu thường lóe lên những hình ảnh ở bên Lục Lăng Tiêu. Những hình ảnh này không phải trải nghiệm của bản thân, nhưng lại chân thực như ký ức riêng.
Trong lòng tôi dần nảy sinh suy đoán. Càng ngày những mảnh ghép càng nhiều, ký ức cũng trở nên rõ ràng hơn.
Tối nay, tôi lại mơ.
Trong mơ, tôi và Lục Lăng Tiêu bên nhau đến già.
Sau khi tôi ch*t, Lục Lăng Tiêu nhân danh tôi làm vô số việc thiện.
Tôi đầu th/ai vào gia đình khá giả. Ba người chúng tôi sống hạnh phúc hai mươi hai năm.
Năm tôi hai mươi hai tuổi, cha mẹ gặp t/ai n/ạn xe qu/a đ/ời.
Tài xế gây t/ai n/ạn mắc u/ng t/hư, gia cảnh cũng khó khăn.
Để sinh tồn, tôi nén đ/au thương, vừa làm thêm vừa đi học.
Hai mươi bốn tuổi tốt nghiệp, tôi bắt đầu cuộc sống công sở bận rộn ở doanh nghiệp nhà nước.
Cho đến một ngày tỉnh giấc, tôi xuất hiện ở nơi này.
Tôi tưởng mình xuyên sách, nào ngờ hóa ra là trở về.
"Tinh Ngôn, Tinh Ngôn."
"Bé yêu, em sao thế?"
Tôi mở mắt, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Lòng dạ chua xót vô cùng.
Lục Lăng Tiêu ôm tôi dỗ dành: "Sao em lại khóc? Nói với anh được không?"
Tôi ôm ch/ặt Lục Lăng Tiêu nghẹn ngào: "Lục Lăng Tiêu, em nhớ ba mẹ em quá."
Lục Lăng Tiêu vỗ lưng tôi: "Vậy mai anh đưa em về nhà họ Thời thăm họ."
Tôi lắc đầu, giọng nấc không ngừng: "Không phải, em không nói họ."
Vợ chồng nhà họ Thời đối xử không tốt với tôi, lúc nào cũng nghiêm khắc khắt khe. Khi biết tôi không cùng huyết thống, họ càng trở nên lạnh lùng tà/n nh/ẫn.
Lục Lăng Tiêu không hỏi thêm, kiên nhẫn dỗ dành tôi.
Tôi thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, mắt tôi sưng húp như bị ong đ/ốt.
Lục Lăng Tiêu không cười, ngược lại còn dỗ rằng như thế cũng đẹp.
Tôi nở nụ cười, nhìn anh nói hết sức nghiêm túc: "Lục Lăng Tiêu, được làm bạn đời anh lần nữa thật tốt quá. Lần này chúng ta cũng cùng nhau bạc đầu nhé?"
Lục Lăng Tiêu đờ người, lặng đi hồi lâu mắt đỏ hoe: "Ừ."
**Hết toàn văn**