Âu Da Da Da trợn mắt không tin nổi: "Bà ngoại!!"

Người phụ nữ lớn tuổi vẻ mặt hiền từ, mắt cười híp lại: "Bà đây."

"Bà ơi." Tôi nhắc nhở: "Thời gian không nhiều, có gì nói nhanh đi nhé."

Bà cụ gật đầu: "Ừ, ừ."

"Khoan đã." Âu Da Da Da chợt nhớ ra điều gì: "Mấy chuyện kỳ quặc dạo này... toàn do bà làm hả?"

Bà cụ ngồi xuống giường, định nắm tay anh ta nhưng bàn tay xuyên qua không trung:

"Bà cũng đành liều thôi. Bảo bao lần rồi, đừng thức khuya, cháu có nghe không? Có lần đ/au dạ dày vì thức đêm, cả tháng mới khỏi, quên rồi à?"

"Lại còn, lớn đầu rồi, phải học cách tự chăm sóc bản thân đi. Nếu không phải lần này về, bà đâu biết cháu suốt ngày ăn đồ hộp. Đồ cháu gọi toàn không đảm bảo vệ sinh. Ăn nhiều sinh b/ệnh đó."

"Cháu đừng gi/ận bà lắm lời, bà sợ... Ôi thôi, sao khóc rồi? Con trai lớn đầu rồi còn khóc nhè." Bà cụ luống cuống tay chân, giúp anh lau nước mắt.

"Bà ơi, cháu không ngoan... để bà... mãi lo lắng." Âu Da Da Da nức nở.

"Biết thế là tốt." Bà nhẹ nhàng chấm vào trán anh ta: "Bà nuôi cháu lớn, còn không hiểu cháu sao? Nhỏ đã nghịch ngợm, quậy phá, đầy mưu mẹo."

Bà âu yếm nhìn anh ta: "Nhưng giờ khác rồi. Cháu lớn rồi. Bà không còn cằn nhằn được nữa, nhớ tự nấu ăn đi. Đừng thức khuya. Đừng ăn linh tinh, đừng ham mát, thu rồi còn mặc áo cộc."

"Đừng gi/ận bà nhé, từ khi cháu vào đại học, ít về thăm bà lắm. Bà theo cháu, chỉ muốn xem cháu sống ra sao. Bà xin lỗi vì mấy hôm nay làm cháu sợ."

"Nhưng từ nay nếu không giữ gìn sức khỏe, bà sẽ xin phép Diêm Vương lên dọa cháu tiếp."

Âu Da Da Da vừa xì mũi vừa nói: "Vậy... vậy cháu cứ không nghe lời, bà phải lên thăm cháu mai ngày nhé."

Bà cụ xoa đầu anh ta, mắt lấp lánh:

"Lại giở chứng. Bà đi rồi sẽ không về nữa đâu. Thằng nhóc này thật không làm người ta yên tâm. Vì cháu, cái xươ/ng già này của bà đã làm biết bao nhiêu chuyện, kết quả cháu vẫn không thay đổi."

"Mới nấu được vài bữa, lại đặt đồ hộp rồi. Gián chạy nhanh lắm, rất khó bắt."

"Bà ngoại." Âu Da Da Da bật cười: "Rốt cuộc ai mới là người nghịch ngợm vậy?"

Bà cụ chớp mắt: "Di truyền cách đời, chứng tỏ cháu vẫn giống bà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm