Tạ Tú Tú đi báo cảnh sát, giữ th* th/ể con gái trong nhà tang lễ, không chịu an táng.

Cảnh sát điều tra rất tận tâm, nhưng cái ch*t của Vương Trạch rõ ràng là t/ự t*, hoàn toàn loại trừ khả năng bị hại.

Dù lực lượng có hạn, không thể vượt quyền hạn để giúp chị tìm hiểu nguyên nhân cụ thể, họ vẫn cử một nữ cảnh sát giàu kinh nghiệm đến an ủi và đặt lịch trị liệu tâm lý cho chị.

Giang Ngưng và mấy người hàng xóm ngày nào cũng đến nhà chị ấy, vừa an ủi vừa động viên.

Cuối cùng, Tạ Tú Tú cũng dần gượng dậy, quyết định tổ chức tang lễ cho con.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi thực sự không biết phải làm sao.

Đối mặt với hàng xóm x/ấu tính, tôi còn cảm thấy… hưng phấn, xử lý chúng là xong.

Nhưng trước bầu không khí đ/au thương kiểu này, tôi hoàn toàn bối rối.

Tôi vẫn thường bắt chước cách cư xử của Giang Ngưng, nhưng nhìn cô ấy khóc sụt sùi, nước mắt nước mũi giàn giụa…

…thì quả thực quá sức với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm