Bất Tử

Chương 10

12/04/2024 19:05

10

Theo lời mà Giản Đào nói, sau khi tôi giả ch*t, Cố Thừa rất đ/au lòng, tuyệt vọng và công khai tôi là vợ hắn.

Ngay cả khi sau cuộc phẫu thuật của Hứa Thanh Thanh, hắn thậm chí còn không gặp cô ta nữa.

Tôi nghe thấy chỉ nghĩ thật là buồn cười.

Trước đây đi làm gì rồi, bây giờ lại làm ra dáng vẻ thâm tình để gh/ê t/ởm tôi sao.

Giáo sư của tôi gọi điện cho tôi, nói rằng có một người đàn ông họ Cố đến trường tìm tôi, sau khi biết tôi không có ở đây, hắn vẫn đợi trước cửa trường mấy ngày.

Cũng may tôi chạy nhanh, nếu không hắn đã tóm được tôi rồi.

“Đừng động đậy!” Tôi chỉ đạo hành động của Phó Trác.

Bây giờ anh ấy là mẫu model cá nhân của tôi.

Sự việc này bắt đầu khi tôi tình cờ gặp anh ấy ngay sau khi tắm xong.

Lúc đó tôi ch*t lặng, trước đây tôi chỉ biết ngưỡng m/ộ cơ bụng của đàn ông.

Sau này, khi học nghệ thuật, tôi mới nhận ra hồi đó mình thật hời hợt, sự phân bố và độ dày của các cơ đều đóng vai trò quan trọng trong thẩm mỹ.

“Nhìn đến ngốc rồi sao?”

Tôi gật đầu và nói: “Anh có thể làm model của tôi được không?”

Suy nghĩ trong lòng bộc lộ trực tiếp như thế này, lúc tôi đang x/ấu hổ, Phó Trác lại gật đầu.

Bằng cách này, anh ấy đã trở thành model ngự dùng của tôi.

“Chỉ thiếu một chút thôi, cơ bắp của anh thật hoàn hảo, tôi cần dành chút thời gian để điêu khắc chúng.”

“Được, đừng vội.”

Một lúc sau, tôi ra hiệu cho Phó Trác có thể di chuyển tùy ý, nhưng tôi vẫn cúi đầu điêu khắc các chi tiết.

“Nói với hắn không gặp.” Phó Trác nghe điện thoại, bình thường anh ấy rất ôn hòa, nhưng lần này giọng điệu lạnh lùng đến mức như có thể đóng băng.

“Vậy thì chơi cùng hắn đi.” Tiếp theo là một câu nữa.

Vừa nói xong, tác phẩm của tôi đã hoàn thành, tôi nhìn tác phẩm điêu khắc nằm trước mặt và gật đầu hài lòng.

“Hoàn thành rồi sao?” Phó Trác cúp điện thoại đi về phía tôi.

Tôi gật đầu, rồi ngước lên nhìn anh ấy và nói: “Quà dành tặng cho anh.”

“Tặng cho tôi sao?” Phó Trác kinh ngạc nói.

“Đúng, tặng cho anh đó. Đây là lần đầu tiên tôi thực hiện một tác phẩm điêu khắc cao cấp, và tôi nghĩ nó rất thành công! Vì vậy tôi muốn tặng nó cho anh.” Tôi biết câu nói này đối với anh ấy nghe còn có ngụ ý khác.

Nhưng tôi chính là cố ý làm vậy.

Phó Trác im lặng một hồi lâu, nói ra một câu không đầu không đuôi: “Em còn yêu hắn sao?”

?

Bây giờ người im lặng lại trở thành tôi rồi.

Tất nhiên là tôi không yêu rồi, tôi vốn là yêu được thì bỏ được, một khi tôi thấy nó không đáng thì tôi sẽ buông nó ngay.

Buông bỏ có nghĩa là thực sự buông bỏ rồi.

Đúng lúc Phó Trác không thể chờ thêm được nữa, tôi mới nói: “Anh nhìn vào đâu mà biết tôi còn yêu hắn chứ?”

“Là khi chúng ta ở đây cả ngày lẫn đêm sao?”

“Là lúc chúng ta cùng nhau lặn xuống đáy biển, tôi chủ động nắm tay anh sao?”

“Hay là… lần đó anh bị ốm sốt cao, mơ hồ hôn tôi mà tôi cũng không tránh đi?”

Tôi mỉm cười hỏi anh ấy.

“Vậy em, em yêu tôi không?” Phó Trác cẩn thận hỏi lời này.

Tôi đứng dậy khỏi ghế sofa, nói với anh ấy từng chữ một: “Anh có muốn em tiếp tục liệt kê không? Yêu hay không yêu, chắc tự bản thân anh cũng cảm nhận được mà.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7