Tôi bám vào khung cửa, muốn hỏi cho rõ ràng. Nhưng đột nhiên anh ấy trở nên thật xa lạ, mặc cho tôi gọi thế nào cũng không thèm để ý.
“Thiếu gia, có phải em đã làm sai chuyện gì không? Tại sao không đoái hoài đến em, anh nói với em một câu đi có được không?”
Anh ấy quay mặt đi chỗ khác. Sự tuyệt vọng lan tỏa trong lòng, tôi cuống cuồ/ng xoay quanh. Một chân tôi đã bước lên xe định leo vào, nhưng lại bị đám vệ sĩ kia ấn xuống đất.
Tôi trơ mắt nhìn cánh cửa xe khép lại, “Thiếu gia!” Tôi gào thét x/é lòng, nhưng vô dụng. Chỉ có thể bất lực nhìn chiếc xe lao đi vun vút.
“Làm phiền các anh đưa Lâm tiên sinh vào nhà giúp tôi.”
Tôi bị lôi vào biệt thự. Cánh cửa lớn lại bị khóa trái. Chỉ là lần này có thêm rất nhiều vệ sĩ canh chừng tôi. Lúc thiếu gia còn ở đây cũng không có nhiều người đến thế.
Tôi thẫn thờ nhìn ra phía cổng. Hình như từ lúc tôi đến, thiếu gia chưa bao giờ bước chân ra khỏi trang viên này. Bây giờ cuối cùng anh ấy cũng được tự do rồi, lẽ ra tôi phải mừng cho anh ấy mới đúng. Nhưng anh ấy lại bỏ rơi tôi. Tim tôi đ/au quá, chẳng thể nào vui nổi.
8.
Tôi phát sốt.
Kể từ ngày đến trang viên này, tôi chưa bao giờ sốt nặng đến thế.
Tôi thu mình trên chiếc giường nhỏ, co quắp đầy đ/au đớn. Mỗi lần bác quản gia đến đưa th/uốc, tôi đều ngỡ là thiếu gia đã về, nhưng lần nào hy vọng cũng tan vỡ.
Đêm khuya trằn trọc, tôi đi chân trần chạy đến trước cửa phòng thiếu gia. Tôi muốn vào trong, muốn vừa đẩy cửa ra là thấy anh ấy đang nằm trên giường như trước kia, cười gọi tôi lại gần và khen tôi lại luyện tập to hơn một vòng.
Cổ họng khô khốc, đầu óc choáng váng, tôi đẩy cửa vào. Căn phòng im lìm, tối đen như mực.
Tôi lần mò đứng bên giường, rồi lặng lẽ nằm xuống một bên. Trên chăn vẫn còn vương lại mùi hương của thiếu gia. Mùi hoa dành dành nhàn nhạt trộn lẫn với hương t.h.u.ố.c xộc vào mũi, khiến cả người tôi thả lỏng theo.
“Thiếu gia, em nhớ anh quá...” Tôi siết ch/ặt tấm chăn của anh ấy, tham lam hít hà.
“Thiếu gia, dạo này em ngoan lắm, ngày mai anh có thể thưởng cho em đi trồng hoa cùng anh không?”
“Em hứa lần này sẽ trồng thật tốt, không quậy phá đâu!”
“Thiếu gia...” Tôi tự lẩm bẩm một mình, cứ như thể lúc này anh ấy đang nằm ngay cạnh bên.
Nhưng ánh trăng lại tà/n nh/ẫn đổ xuống đúng lúc này, soi rọi lên chiếc giường. Trong ánh nhìn mờ ảo của tôi, phía bên cạnh thật trống trải.
Cuối cùng, tôi không kìm nén được nữa mà oà khóc nức nở. Thứ cảm xúc bị dồn nén sâu nhất trong lòng bùng phát. Nước mắt trào ra, thấm đẫm cả gối của thiếu gia. Tôi sợ làm bẩn gối nên vội vàng bò dậy, ngồi bệt xuống đất mà khóc.
Vốn đang phát sốt, tôi khóc đến mức hụt hơi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội rồi bắt đầu ho sặc sụa, tưởng như phổi cũng sắp văng ra ngoài.
“Lâm tiên sinh!” Cửa mở ra, bác quản gia lo lắng đỡ tôi về phòng mình, cho tôi uống nước.
“Cậu thế này, thiếu gia sẽ xót xa lắm đấy.”
Vành mắt chua xót, tôi ngẩng đầu nhìn ông ấy: “Xót sao? Vậy sao anh ấy không về thăm tôi?” Anh ấy đi đã nửa tháng, tôi cũng sốt mê man suốt nửa tháng. Vậy mà anh ấy chưa từng một lần ghé mắt qua xem tôi ra sao.
Tôi thậm chí còn không biết số điện thoại của anh ấy. Không hiểu sao anh ấy lại trở nên nhẫn tâm đến thế.
“Dù vậy cậu cũng không được ng/ược đ/ãi bản thân mình.” Ông ấy giúp tôi đắp chăn, dặn đi dặn lại tôi không được chạy lung tung.
Tôi rúc vào trong chăn nghẹn ngào, rồi mơ hồ chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy rất sớm.
Trang viên thật yên tĩnh.
Tôi mở cửa đi về phía khu vườn. Sương sớm chạm vào da thịt lạnh lẽo, nhưng tôi vẫn đứng c.h.ế.t trân trước cánh cửa sau chăng đầy hoa hồng leo. Cánh cửa này đã bỏ hoang từ lâu, bị dây leo quấn ch/ặt cứng, lại còn rất cao.
Nhưng tôi nghĩ, mình có thể leo qua được. Tôi phải đi tìm thiếu gia.
Bàn tay nắm ch/ặt thanh sắt gỉ sét, tôi đạp lên thanh ngang định leo lên.
“Cậu Lâm Chu!”
Vừa định trèo, tôi đã bị người ta gọi lại. Cả người cứng đờ, đầu gối đ/ập mạnh vào thanh sắt, tôi loạng choạng nhảy xuống đất.
Là vệ sĩ áo đen. Anh ta đeo kính râm và khẩu trang, tôi không phân biệt được đó là ai.
“Anh muốn ngăn tôi đi sao? Là ý của thiếu gia à?”
Anh ta lắc đầu, tay cầm một hộp CD, “Tất nhiên là không, tôi đến để đưa cái này cho cậu.”
Anh ta đưa hộp CD qua, tôi nghi hoặc nhận lấy, không hiểu anh ta đưa thứ này cho tôi làm gì. Nhưng rất nhanh anh ta đã nói: “Cái này là thiếu gia bảo tôi giao cho cậu.”
Thiếu gia!
Hai chữ ấy đ/ốt nóng trái tim tôi, ý định bỏ trốn hoàn toàn bị dẹp bỏ. Tôi ôm ch/ặt hộp CD chạy bay về phòng, lao thẳng đến máy DVD. Nó bị ch/ôn vùi dưới một đống đĩa game, vốn là vùng trời nhỏ của tôi và thiếu gia.
Tôi đóng cửa, kéo rèm, cẩn thận nhét đĩa vào. Gần như nín thở, tôi mong đợi món quà thiếu gia dành cho mình.
Màn hình lóe sáng. Là góc nghiêng của thiếu gia.
Anh ấy mặc bộ vest ôm sát, ngồi trên sofa, tay đang lắc lư ly rư/ợu. Vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy, nhưng tôi cứ cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi. Tôi thu người vào sâu trong sofa, ôm lấy gối mà xem, hy vọng thiếu gia có thể nói với tôi vài lời qua màn hình.