“Quan Đường!”

“Mau qua giúp mẹ.”

“Lát nữa nhà dì Khương sang ăn cơm tất niên.”

Tôi nhận đĩa thức ăn.

“Lâm Vũ cũng tới sao?”

Mẹ nhìn tôi.

“Đương nhiên.”

“Dì Khương nói hôm nay nó đi công tác về.”

“Chắc giờ về nhà rồi.”

Chuông cửa vang lên.

“Quan Đường.”

“Ra mở cửa.”

“Chắc dì Khương với chú Lâm.”

Tôi khựng lại.

“Con mở ạ?”

Mẹ quay đầu.

“Không con thì mẹ à?”

“Không thấy mẹ đang bận?”

“Thế bố…”

Tôi còn chưa nói hết đã bị mẹ gõ xẻng nấu ăn lên đầu.

“Lắm lời.”

“Mau đi.”

Tôi xoa trán.

Lê ra cửa.

Tay đặt lên tay nắm.

Tim bỗng đ/ập nhanh.

Tôi tự m/ắng mình vô dụng.

Sau đó mở cửa.

“Quan Đường!”

Khương Chi Hòa cười rạng rỡ.

“Cháu về rồi!”

“Bao nhiêu năm không gặp.”

“Càng ngày càng đẹp trai.”

Chú Lâm cười.

“Bà nói gì?”

“Quan Đường trước kia cũng đẹp trai mà.”

Khương Chi Hòa lập tức phản bác.

“Ông biết gì?”

“Hồi nhỏ nó là xinh đẹp.”

“Bây giờ mới có nét đàn ông.”

Tôi nghe đến ngượng.

Vội chuyển chủ đề.

“Dì Khương.”

“Chú Lâm.”

“Dì Khương càng ngày càng trẻ.”

Dì lập tức vuốt tóc.

“Thật sao?”

Chú Lâm lạnh lùng bổ sung:

“Nó khách sáo thôi.”

“Bà cũng tin.”

Tôi bật cười.

“Dì chú vào đi.”

Đúng lúc ấy, ngoài sân có tiếng bước chân.

Tôi ngẩng đầu.

Lâm Vũ đi tới.

Áo khoác đen dài.

Dáng người cao thẳng.

Gương mặt vẫn thanh tú.

Chỉ là những đường nét đã thêm vài phần trưởng thành.

Trầm ổn.

Sắc sảo.

Cậu dừng trước mặt tôi.

Cười rất nhẹ.

“Lâu rồi không gặp.”

Giọng trầm hơn trước.

Tôi há miệng.

Một lúc mới đáp.

“Ừ.”

“Lâu rồi không gặp.”

Mẹ gọi trong nhà.

“Lâm Vũ!”

“Mau vào.”

“Sắp ăn rồi!”

Cậu đáp.

Sau đó đi qua tôi.

Ánh mắt dừng trên mặt tôi một chút.

Rồi dời đi.

Tôi âm thầm hít sâu.

Đưa tay vỗ miệng mình.

“Cái miệng c.h.ế.t tiệt.”

“Có gì mà căng thẳng?”

Tôi vừa ngẩng đầu liền thấy Lâm Vũ quay lại.

Tay lập tức dừng.

Cậu đi trở lại.

Nhìn chằm chằm mặt tôi.

“Sao… sao vậy?”

Tôi lắp bắp.

Lâm Vũ tiến gần.

Tôi lập tức nín thở.

Lưng dán lên cửa.

Cậu giơ tay.

Tôi gần như không dám động.

Sau đó Lâm Vũ nhặt từ tóc tôi xuống một chiếc lá rau.

Khóe môi cong lên.

“Xem ra tóc cậu được ăn cơm trước rồi.”

Tôi đứng c.h.ế.t lặng.

Nhìn cậu quay đi.

Trong lòng m/ắng liên tục.

Bao nhiêu năm rồi.

Sao vẫn thích trêu tôi như vậy?

---

“Quan Đường.”

“Con ngồi bên Lâm Vũ.”

“Mẹ ngồi với dì Khương.”

Tôi kéo dài giọng.

“Mẹ…”

Khương Chi Hòa lập tức đứng lên.

“Đúng.”

“Hai đứa ngồi cùng.”

“Bao nhiêu năm không gặp.”

“Nói chuyện đi.”

Dì đẩy tôi sang.

Lâm Vũ dùng chân kéo chiếc ghế bên cạnh sát hơn.

Tôi nhìn cậu.

Cậu nhìn tôi.

Cả hai lại đồng thời dời mắt.

Bố nâng ly.

“Hôm nay hai nhà lại đông đủ.”

“Nào.”

“Chúc năm mới sức khỏe.”

“Vạn sự như ý.”

Mọi người cùng uống.

Chú Lâm nhìn tôi.

“Quan Đường.”

“Bao năm không về.”

“Có phải có bạn gái bên ngoài rồi không?”

“Không đâu chú.”

Tôi vội ăn một miếng cơm.

Khương Chi Hòa ngay lập tức hỏi:

“Vậy là có bạn trai?”

“Phụt!”

Cơm trong miệng tôi phun hết lên người Lâm Vũ.

Cả bàn im một giây.

Tôi lập tức hoảng.

“Xin lỗi!”

Tay lại đ/ập vào bát.

Đũa rơi.

Tôi cúi xuống nhặt.

Lâm Vũ giữ cổ tay tôi.

“Để tôi.”

Cậu cúi xuống.

Nhặt đũa.

Sau đó nhìn tôi.

“Cậu hoảng cái gì?”

Mặt tôi nóng bừng.

Bố lại nói:

“Lâm Vũ.”

“Hôm nay uống với chú thêm mấy ly.”

“Đợt trước chú nằm viện.”

“May có cháu giúp dì chăm.”

Tôi ngẩng đầu.

“Bố nằm viện?”

Lâm Vũ lập tức nói:

“Không nghiêm trọng.”

Bố cười.

“Lâm Vũ nói đừng kể.”

“Sợ con lo.”

“Mẹ con cũng thấy đúng.”

Tôi nhìn Lâm Vũ.

Mẹ tiếp:

“Bao nhiêu năm con không ở nhà.”

“Nhà có chuyện gì cũng là Lâm Vũ chạy trước chạy sau.”

“Phải cảm ơn nó.”

Lâm Vũ nhìn tôi.

Nhếch môi.

Sau đó nâng ly.

“Chú Quan.”

“Cháu kính chú.”

“Quan Đường không ở nhà.”

“Chẳng phải cháu nên chăm chú dì sao?”

Tôi không nói gì.

Chỉ nhìn cậu.

Trong lòng bỗng dâng lên thứ cảm xúc rất khó gọi tên.

---

Ăn xong, bố mẹ ngồi đ.á.n.h mạt chược.

Lâm Vũ bưng trà rót nước.

Được khen liên tục.

Tôi rửa bát xong liền ra sân.

Tuyết phủ một lớp mỏng.

Đèn lồng đỏ hắt ánh sáng xuống nền trắng.

Ngoài xa là tiếng pháo.

Tôi bỗng nhớ hồi nhỏ.

Tôi với Lâm Vũ từng chạy cả con phố đ/ốt pháo.

Lúc ấy thật sự rất vui.

“Sao ra đây một mình?”

Tôi quay lại.

Lâm Vũ đứng phía sau.

Trên tay cầm một cốc trà nóng.

“Ra hít thở.”

Tôi nhận cốc.

Cậu đứng bên cạnh.

Không quá gần.

Không quá xa.

Một khoảng cách vừa đủ khiến người ta cảm thấy an toàn.

“Quan Đường.”

Lâm Vũ nhìn tôi.

“Bao nhiêu năm không gặp.”

“Cậu thay đổi nhiều.”

Tôi sờ mặt.

“Vậy sao?”

“Chắc lớn rồi.”

Cậu cười.

“Nhưng có thứ không đổi.”

“Hễ căng thẳng là luống cuống.”

Mặt tôi lập tức nóng.

“Tôi có sao?”

Lâm Vũ nhìn.

Cười càng rõ.

Sau đó lại chậm rãi hỏi:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
5 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ôn Cố Chương 13
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Omega xung hỷ Chương 15
12 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÁM NĂM SAU, TRAI THẲNG QUAY LẠI THEO ĐUỔI TÔI

11
Mùa hè thứ tám kể từ ngày quen Lâm Vũ, tôi đã làm một chuyện mà suốt bao năm qua mình chưa từng dám nghĩ tới. Tôi nhân lúc cậu ấy uống say, lén hôn cậu. Chỉ là một cái chạm môi rất khẽ, nhẹ đến mức tôi còn chưa kịp cảm nhận rõ nhiệt độ trên môi cậu thì đã hoảng hốt muốn lùi lại. Nhưng điều tôi không bao giờ ngờ tới là Lâm Vũ lại mở mắt. Cậu nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt nhuốm men say, mơ hồ như phủ một tầng sương mỏng. Rồi cậu giơ tay ôm lấy cổ tôi, chủ động kéo tôi trở lại. Nụ hôn thứ hai không còn là cái chạm vụng trộm của riêng tôi. Nó nóng bỏng, mãnh liệt, mang theo mùi rượu nồng và hơi thở gấp gáp của hai đứa con trai vừa bước qua tuổi thiếu niên. Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng đã chờ được đến ngày tình cảm này có hồi đáp. Tôi cứ ngỡ mối tình đơn phương dài đằng đẵng của mình, sau bao năm giấu kín, rốt cuộc cũng được người ấy nhìn thấy. Nhưng chỉ một ngày sau, tất cả những gì tôi tưởng là đẹp đẽ nhất trong đời lại vỡ vụn. “Được đấy, Lâm Vũ. Tiểu Hoa hôn có thích không?”
Boys Love
Hiện đại
0