Hồi còn nhỏ, ba gia đình chúng tôi là hàng xóm.
Thậm chí năm nào tôi, Chu Hành Xuyên và Lương Dĩ Thừa cũng có ảnh chụp chung. Mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi cũng vô cùng hòa thuận.
Năm tôi lên bảy tuổi, Lương Dĩ Thừa dọn đi nơi khác, mãi cho đến tận hồi cấp ba mới chuyển đến học cùng một lớp với chúng tôi.
Khi gặp lại nhau, không hiểu vì sao giữa Chu Hành Xuyên và Lương Dĩ Thừa lại vô duyên vô cớ trở nên nồng nặc mùi th/uốc sú/ng.
Chủ yếu là thái độ của Lương Dĩ Thừa. Lúc nào nhìn thấy Chu Hành Xuyên là cậu ta lại hứ một tiếng: "Làm màu nhìn phát gh/ét."
Còn Chu Hành Xuyên thì cứ hễ gặp Lương Dĩ Thừa là mặt lạnh tanh.
N/ão bộ tôi xoay chuyển với tốc độ đi/ên cuồ/ng, cuối cùng đành chỉ chỉ vào chiếc điện thoại, ra hiệu muốn rời đi trước.
Thế nhưng vừa mới cúi đầu luồn khỏi cánh tay Chu Hành Xuyên, tôi đã bị anh ôm ngang eo kéo trở về.
Chu Hành Xuyên bỗng cúi thấp đầu, ghé sát vào tai phải của tôi, cất giọng chỉ bằng những hơi thở trầm khàn: "Nghe ngay tại đây."
Một luồng cảm giác tê dại chạy dọc khắp toàn thân tôi trong nháy mắt.
Bên tai trái, giọng Lương Dĩ Thừa cứ oang oang lên trong điện thoại: "Tinh Tinh! Sao cậu không nói gì? Vui đến phát đi/ên rồi à?"
Đúng là tôi sắp phát đi/ên rồi đây.
Đầu óc hỗn lo/ạn, tôi lắp bắp: "À, chào mừng cậu về nước. Cậu gọi có việc gì không?"
Giọng điệu Lương Dĩ Thừa bỗng trở nên tủi thân: "Cậu lạnh nhạt quá vậy."
Cậu ta hừ lạnh một tiếng: "Giao ước hai năm giữa cậu và Chu Hành Xuyên sắp tới hạn rồi đúng không? Tôi về nước để cư/ớp dâu có được không hả?"
Đầu tôi ‘ong’ lên một phát như muốn n/ổ tung.
Cậu ta đang nói cái quái gì thế không biết.
Tôi cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa, hoàn toàn không dám ngẩng lên nhìn Chu Hành Xuyên lấy một cái.
Lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì điện thoại đã bị gi/ật phắt đi rồi cúp máy cái rụp.
Chu Hành Xuyên siết ch/ặt eo tôi, giọng lạnh lùng: "Cậu ta đòi cư/ớp dâu của ai?"