05.
Trong phòng phẫu thuật, Dư Mặc Mặc đã được gây mê và nằm sẵn trên bàn mổ.
Có lẽ vì biết chuyện này mờ ám, nên phòng mổ rộng lớn chỉ có một bác sĩ chính và một phụ tá nhỏ.
Tôi vẫy tay gọi bác sĩ chính lại, chỉ vào Mặc Mặc và hỏi: “Em gái tôi... bệ/nh thận nghiêm trọng lắm sao?”
Bác sĩ trầm mặc trong giây lát.
Tôi móc điện thoại từ túi áo bác sĩ ra, mở mã chuyển khoản, chuyển thẳng 100.000 tệ.
Bác sĩ mở miệng: “Cô Dư, hai quả thận của tiểu thư Mặc Mặc hoàn toàn khỏe mạnh.”
Tôi lại chuyển tiếp 500.000 tệ nữa: “Phiền bác sĩ c/ắt một đường nhỏ trên lưng cô ta rồi khâu lại, sau đó đưa bản kết quả khám bệ/nh thật sự cho ba mẹ tôi.”
06.
“Ông bà Dư, sau khi mở ổ bụng của bệ/nh nhân, chúng tôi phát hiện hai quả thận của tiểu thư Mặc Mặc hoàn toàn khỏe mạnh, không hề mắc bệ/nh gì.”
Bác sĩ trao trả lại báo cáo kiểm tra, ảnh CT, và hình chụp cho ba mẹ tôi. Còn bổ sung thêm: “Nếu tiến hành cấy ghép cho một người khỏe mạnh, rất có thể sẽ xảy ra phản ứng thải ghép, ngược lại sẽ khiến tình trạng sức khỏe của cô ấy x/ấu đi, vì vậy chúng tôi không dám tự ý tiến hành, mong ông bà thông cảm.”
Ba mẹ và anh trai lập tức xúm lại xem xét, sau khi x/á/c nhận Dư Mặc Mặc hoàn toàn khỏe mạnh, cả đám người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Không ai chất vấn tại sao em ấy lại làm giả báo cáo kiểm tra. Không ai tỏ ra hối h/ận vì suýt nữa thì để tôi mất một quả thận.
Họ chỉ mồm năm miệng mười: “May quá, may mà Mặc Mặc không sao!”
“Con bé khỏe mạnh là tốt rồi!”
Nghiêm Khang Niên còn nhân lúc tôi không để ý, bốp một cái, t/át thẳng vào mặt tôi: “Tất cả là lỗi tại cô! Nếu không phải vì sự tồn tại của cô khiến Mặc Mặc thấy bất an, thì em ấy đâu cần phải dùng đến chiêu liều lĩnh này!”
“Chú dì à, con thấy nên sớm tổ chức tiệc nhận người thân cho Mặc Mặc, cho cả thế giới biết Mặc Mặc mới là con gái nhà họ Dư, còn Dư Khả chỉ là một thế thân!”
Tôi hít sâu một hơi, rồi t/át lại hai cái, vừa nhanh vừa mạnh: “Anh có ý tưởng hay như thế, sao không nói sớm?! Làm hại em gái tôi phải lo lắng sợ hãi suốt bao lâu trời!”
“Loại đàn ông mưu mô như anh, không xứng đáng cưới em tôi!”
07.
Tuy chuyện đổi thận rốt cuộc không xảy ra, nhưng tấm chi phiếu mẹ đưa vẫn được rút đủ 50 triệu.
Tôi chia số tiền ra, một phần gửi vào tài khoản nước ngoài, một phần ủy thác đầu tư qua tổ chức tài chính.
Còn hợp đồng đại diện thương hiệu mà anh tôi hứa cũng đã được ký, kèm theo một suất nữ chính trong phim mới của đạo diễn danh tiếng.
Tối hôm trước khi tôi lên núi quay phim, anh tôi chủ động gõ cửa phòng tạp hóa mà tôi ở tạm: “Đại diện là để bù đắp tinh thần cho em, sau chuyện hiến thận lần trước. Còn vai diễn này... là mong em chuyên tâm làm việc, đừng tới gây rối trong tiệc nhận người thân của Mặc Mặc tuần sau.”
Phải rồi. Kể từ sau khi Nghiêm Khang Niên nhắc đến chuyện nhận người thân, nhà họ Dư đã coi đây là chuyện quan trọng nhất trên đời.
Trong vòng chưa tới ba tuần, họ đã gấp rút đặt may lễ phục cao cấp, nguyên một bộ trang sức đắt tiền.
Gửi thiệp mời đến tất cả giới quyền quý trong thành phố, còn đặt lịch truyền hình trực tiếp với truyền thông nổi tiếng.
Thậm chí, mời cả những ca sĩ hàng đầu - mấy năm không lộ diện, không nhận show tư nhân, đến để “tạo khí thế” cho tiệc nhận người thân của Mặc Mặc.
Còn tôi thì sao?
Không làm gì cả, chỉ cần không phải Mặc Mặc, thì đã bị anh trai cảnh cáo không được bén mảng tới phá đám.
Cho dù tôi chẳng có tình cảm gì với họ, nhưng cái sự thiên vị lộ liễu này vẫn khiến lòng người nhói lên.
Tôi cúi đầu, tiếp tục sắp xếp mấy món đồ cần mang lên núi - miếng sưởi giữ ấm và ghế gấp nhỏ: “Biết rồi anh, em sẽ không đến đâu.” Ai mà chẳng biết đạo diễn Trương nổi tiếng là người khó tính, bất kể là cảnh nguy hiểm nào cũng phải quay thực tế.
Lên rừng xuống biển, bay nhảy leo trèo, chuyên gia hành hạ diễn viên, càng không cho phép nghỉ giữa chừng.
Anh tôi cho tôi nhận phim của đạo diễn Trương, chẳng qua là để giam lỏng tôi trong đoàn phim, chắc chắn tôi không thể phá hoại tiệc của Mặc Mặc.
Anh nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, ít nói hiếm thấy của tôi, rõ ràng là không yên tâm. Rồi lại đ.â.m thêm một nhát vào tim tôi: “Dư Khả, em phải hiểu rõ thân phận mình. Thế thân thì mãi là thế thân, vĩnh viễn không thể so được với Mặc Mặc trong lòng mọi người.”
“Nhưng chỉ cần em ngoan ngoãn, gia đình sẽ không bạc đãi em. Đợi quay xong phim này, anh sẽ giúp em sắp xếp một suất giải thưởng.”
08.
Ngày thứ năm trong rừng là cảnh quay ch/áy n/ổ.
Dù đã có đồ bảo hộ, nhưng bắp chân và mu bàn tay tôi vẫn bị xước đến bật m/áu, đ/au rát vì những vết rá/ch nhỏ li ti.
Ngày thứ bảy - cũng chính là ngày diễn ra tiệc nhận người thân của Dư Mặc Mặc, lại là cảnh quay ch/áy nhà.
Tôi dùng kem che khuyết điểm phủ lên mấy vết thương, rồi lặng lẽ bước vào trường quay.
Đạo diễn đứng trước màn hình theo dõi, vỗ vai tôi, giọng hiếm hoi có phần khen ngợi: “Dư Khả, mấy ngày nay em làm tốt đấy. Nếu cảnh hôm nay em quay một lần ăn ngay, tôi cho em nghỉ hai ngày liền, coi như thưởng.”
Tôi vào vị trí, đúng kịch bản mà đợi cảnh lửa bốc lên - lửa giả, đã được kiểm soát kỹ.
Nhưng không biết vì lý do gì, ngọn lửa lẽ ra chỉ leo lét vài điểm lại bất ngờ bùng ch/áy thành một trận hỏa hoạn k/inh h/oàng, vượt xa mọi tính toán.
Cả ê-kíp tan tác chạy tán lo/ạn, bao quanh đạo diễn để bảo vệ ông ấy rút lui. Chỉ còn mấy cô chuyên viên trang điểm nhớ ra tôi vẫn đang kẹt trong biển lửa, vội vã dùng chậu nước tạt ra một lối thoát nhỏ cho tôi.
Tôi vật lộn bò ra khỏi đám ch/áy, ngay lúc ngẩng đầu lên thì trời đêm bừng sáng bởi từng đợt pháo hoa rực rỡ.
N/ổ “đùng—” một tiếng, bay lên không trung rồi nở rộ.
Chói mắt. Huy hoàng. Lung linh đẹp đến ngạt thở.
Đó là pháo hoa mà nhà họ Dư đ/ốt để chúc mừng Dư Mặc Mặc chính thức trở về gia đình.