Hảo Hảo vừa dụi mắt vừa bước ra, trên đỉnh đầu vẫn còn một chỏm tóc ngủ dậy bị dựng ngược lên.
Cậu ta đang mặc quần áo của tôi, bộ đồ tôi mặc thì vừa vặn nhưng lên người cậu ta lại có chút chật chội, phác họa rõ nét những đường cơ bắp săn chắc.
Tối qua tôi lấy nhầm đồ cho cậu ta.
Bàn tay Lục Minh Hạ siết ch/ặt bên hông, lời nói rít ra qua kẽ răng:
"Ôn Dĩnh, em cho anh cơ hội để giải thích."
"Anh để một thằng đàn ông lạ mặt leo lên giường của anh, mặc quần áo của anh, rồi còn gọi anh là anh?"
"Tối qua hai người đã làm cái gì?"
Chúng tôi chẳng làm gì cả.
Chỉ là dạo này Hảo Hảo bị đ/au đầu ngày càng thường xuyên.
Không biết có phải do khối m/áu tụ đang dần tan ra hay không, trong cơn đ/au, n/ão bộ cậu ta loé lên một vài mảnh vỡ ký ức.
Tối qua thật sự đ/au đến mức không chịu nổi, cậu ta ôm gối gõ cửa phòng tôi.
Những lúc đ/au dữ dội, cậu ta sẽ sang phòng tôi ngủ, chúng tôi vẫn giữ khoảng cách.
Cùng lắm cậu ta chỉ đưa tay ra, nắm lấy một ngón tay của tôi.
Tối qua đ/au quá nên cậu ta bị nôn ra người. Lúc tôi lấy quần áo cho cậu ta thì lấy nhầm.
Nhưng tôi không có nghĩa vụ phải giải thích với Lục Minh Hạ.
Hảo Hảo ôm lấy cánh tay tôi, vùi mặt vào đó. Nửa đêm qua cậu ta gần như không ngủ, giờ đang buồn ngủ rũ rượi.
Tôi đưa tay ấn chỏm tóc dựng ngược của cậu ta xuống.
"Anh, giờ anh đi qua đây với em, em sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra."
"Chúng ta về nhà."
"Em tha thứ cho anh."
Lúc này tôi mới nhận ra Lục Minh Hạ trông rất tiều tụy, g/ầy đi hẳn một vòng, quần áo đầy vết nhăn.
Y nhìn chúng tôi với gương mặt u ám, cảm xúc đ/è nén trong mắt như một hũ mực đặc.
"Cậu về đi, Lục Minh Hạ, tôi không đi theo cậu nữa đâu."
Gi/ận quá hóa cười, Lục Minh Hạ cười đến mức trong mắt rơm rớm nước:
"Ôn Dĩnh, anh không về với em thì anh đi đâu được chứ?"
"Đừng quấy nữa."
"Cái gì mà vì năm triệu để đoạn tuyệt qu/an h/ệ với em, lý do hoang đường đến mức đó."
"Bao nhiêu năm qua số tiền em tiêu trên người anh, những tài sản em để lại cho anh, và những thứ tương lai định cho anh, có bao nhiêu cái năm triệu cơ chứ?"
"Anh không cần tìm người đến để chọc tức em, em không tin đâu."
"Ôn Dĩnh, quay lại đây, đừng quấy nữa."
Đến tận giờ phút này y vẫn nghĩ là tôi đang làm lo/ạn.
Trong mắt y, tôi mãi mãi là kẻ được y đưa về từ cô nhi viện, rời xa y là sẽ chẳng còn gì cả.
Hồi nhỏ tôi thường bị lạc trong căn biệt thự rộng lớn, không tìm thấy y là lén lút rơi nước mắt.
Giờ đây y cũng nghĩ tôi sẽ lạc lối giữa thế giới này, y gọi tôi là anh, nhưng lúc nào cũng muốn quản thúc tôi.
Hảo Hảo ôm tay tôi ch/ặt hơn, ngẩng mặt lên giữa bầu trời đang dần sáng rõ.
Giây phút nhìn rõ Lục Minh Hạ, cậu ta liền chắn tôi ra sau lưng.
"Không được phép b/ắt n/ạt anh tôi."
"Anh của mày?"
Ánh mắt Lục Minh Hạ dán ch/ặt lên người tôi. "Đó là anh trai tao."
"Ôn Dĩnh là của tao."
Trong mắt Lục Minh Hạ bùng n/ổ d/ục v/ọng chiếm hữu mãnh liệt.
Hảo Hảo rất bình tĩnh:
"Ôn Dĩnh là chính anh ấy, anh ấy không thuộc về bất cứ ai, không phải là vật sở hữu riêng của bất kỳ kẻ nào hết."
Vì lời của Hảo Hảo, ánh mắt Lục Minh Hạ cuối cùng cũng rơi xuống người cậu ta.
Khoảnh khắc nhìn rõ dung mạo ấy, y thốt ra:
"Thẩm Kinh Trạch?"
Hảo Hảo nghiêm túc đáp:
"Anh không thể vì nói không lại tôi mà đổi tên cho tôi được, tôi tên là Ôn Hảo."
"Ôn Hảo? Hừ, Ôn Dĩnh, anh thật sự rất biết đặt tên đấy."
Y vỗ tay cười lớn, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
"Ôn Dĩnh, anh để lại tên mình ở bệ/nh viện, em cứ ngỡ người bị thương là anh."
"Em không biết anh thật sự bị thương hay cố tình để lại tin nhắn đó. Quanh thành phố này có đến mấy chục hòn đảo như thế này, em đã không ngủ không nghỉ mới tìm thấy anh."
"Em sợ người bị thương là anh, sợ anh sống không tốt, sợ anh bị người ta lừa, bị người ta b/ắt n/ạt."
"Ôn Dĩnh, anh không biết hắn là ai, nhưng em biết."
Khóe môi y hiện lên nụ cười nắm chắc phần thắng:
"Anh sẽ quay về bên cạnh em thôi."
6
Nồi cháo trên bếp đã sôi sùng sục, trào ra ngoài dập tắt cả lửa lò.
Tôi định đưa tay ra bưng thì bị Hảo Hảo giữ lại.
"Anh ơi, nóng đấy."
Dáng vẻ nắm chắc phần thắng của Lục Minh Hạ làm tâm trí tôi không yên.
Gặp lại nhau, sự bá đạo và cường thế vốn đã quá quen thuộc trước kia giờ lại khiến tôi muốn chạy trốn.
Tôi đã thấy được tự do, đã yêu cuộc sống bình thường này rồi.
Hảo Hảo lấy khăn tay, mở nắp nồi, rồi bật lửa lại.
Nồi cháo lại bắt đầu sôi, hương gạo thơm lan tỏa khắp gian phòng.
Ngay cả những động tác như vậy, Hảo Hảo vẫn mang theo nét thong dong và tao nhã.
Dung mạo tuyệt trần, khí chất thanh cao, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ quyền quý.
Hảo Hảo không thể là Ôn Hảo được.
Tôi nhẩm lại cái tên ấy trong lòng.
Thẩm Kinh Trạch.
Một cái tên hoàn toàn xa lạ.
Liệu có phải là nhà họ Thẩm mà tôi từng nghe danh? Gia tộc họ Thẩm trong truyền thuyết với nền tảng thâm sâu, đang thời kỳ cực thịnh.
Hương cháo thơm lừng, Hảo Hảo cầm muôi khuấy đều.
Hàng mi dài của cậu ta rủ xuống.
"Anh ơi, bất kể trước đây em là ai, cũng không thay đổi được việc hiện tại em là Ôn Hảo."
"Bất kể sau này em là ai, cũng không thể xóa nhòa việc em đã từng là Ôn Hảo."
Đêm đến, Hảo Hảo ôm gối định quay về phòng mình thì bị tôi níu lại.
Cậu ta quay đầu, đặt gối về chỗ cũ rồi trèo lên giường nằm xuống.
Trong đêm tĩnh mịch, giữa chúng tôi vẫn ngăn cách bởi khoảng trống của một người.
Bàn tay cậu ta chậm rãi từ trong chăn vươn sang, móc lấy ngón tay tôi.
Đôi mắt sáng lấp lánh:
"Anh ơi, đừng lo lắng về những chuyện chưa xảy ra."