6.

Bố tôi năm xưa cũng được xem là một người có của ăn của để, rất phong độ.

Nhưng rồi theo trào lưu đầu tư ra biển, gia sản đã tiêu tan hết.

Thậm chí còn n/ợ không ít tiền.

Sau khi về nhà, ông không thể đứng dậy sau cú ngã, tính tình thay đổi hoàn toàn.

Cả ngày đá/nh bạc, đá/nh mạt chược, hút th/uốc, uống rư/ợu, bất mãn lại đá/nh mẹ tôi.

Mẹ tôi yếu đuối, xinh đẹp, không thể chống cự.

Hàng xóm trong chung cư ban đầu cũng giúp khuyên bảo, nhưng sau lại cảm thấy không nên dây vào, nên không can thiệp nữa.

Vì vậy, hàng ngày mẹ tôi mang một thân đầy thương tích dỗ tôi đi ngủ, sau đó trời chưa sáng đã dậy đi làm nuôi gia đình.

Tôi, một đứa trẻ, nhìn thấy mẹ mình lặng lẽ khóc, nhưng không biết làm gì.

Có một lần, sau khi bố tôi đá/nh mẹ xong, ông ta say xỉn bỏ đi đá/nh bài.

Tôi nhìn mẹ mình, thấy bà nằm đó hơi thở mong manh, nhẹ nhàng nói:

“Mẹ, mẹ đi đi, một mình con có thể tự lo.”

Ngày đó mẹ ôm tôi khóc nức nở một lúc lâu, cuối cùng bà đi được ba bước lại ngoảnh đầu nhìn lại một lần.

Bà không bao giờ trở về nữa.

Bố tôi nổi cơn thịnh nộ.

Đã không còn ai để phát tiết lửa gi/ận, tôi trở thành người xui xẻo.

Từ nhỏ đến khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã bị đá/nh không biết bao nhiêu lần.

Gương mặt hung dữ của ông ta trở thành nỗi ám ảnh sâu sắc nhất trong tôi.

Ông ta thường nói: “Mày và cái con đĩ đó đúng là từ một khuôn đúc mà ra, bố mày nhìn thấy mày là thấy đi/ên tiết, phiền muốn ch*t!”

Chịu đò/n từ năm này qua tháng nọ, tôi đã phải chịu đựng tổn thương nặng nề cả về thể x/ác lẫn tinh thần.

Không một người bạn nào dám đến gần tôi.

Vì vậy, tôi quyết định tự c/ứu mình.

Khi ấy, tôi thường lén lút mặc những bộ quần áo mẹ để lại.

Vừa nhớ thương bà, vừa tự c/ứu rỗi bản thân.

Trong lúc vô tình tôi nhận ra việc này giúp tôi giải tỏa rất nhiều áp lực.

Vì thế, tôi bắt đầu lén lút dùng tiền từ công việc làm thêm để m/ua đồ nữ, còn phải phòng tránh bị bố tôi phát hiện.

Cho đến khi thi đại học xong, tôi đã dùng học bổng để trốn thoát khỏi ngôi nhà đó.

Nhưng việc mặc đồ nữ đã trở thành sở thích không thể xóa nhòa trong tôi.

Tôi luôn nghĩ rằng bí mật này sẽ không bao giờ bị phát hiện, nhưng giờ đây, nó đã bị Tần Đãng biết được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19