Nguyên San ch*t rồi, x/á/c rơi xuống vực sâu.

Lâm Tinh Hà hút cạn mấy trăm năm đằng lực của Ngũ Nãi Nãi, lại còn vắt kiệt sức Nguyên San, thực lực hắn đúng là không thể coi thường.

Tôi và hắn đ/á/nh nhau rất lâu, đúng lúc mấu chốt hắn định ám toán, may sao lại bị mẹ tôi chạy tới chặn đứng:

"Tiểu Đằng, làm tộc trưởng phải có tư cách của tộc trưởng, đều do mẹ quá nhu nhược."

Nói xong, mẹ tôi truyền hết đằng lực sang người tôi, cô ba trong làng cũng không chút do dự làm theo.

Khi tôi đ/è Lâm Tinh Hà xuống đất, mẹ và cô ba đã hóa thành hình dạng trẻ sơ sinh.

"Ôi!" Tôi thở dài: "Mẹ, cô ba, các người cho chút đằng lực là được rồi, sao lại truyền hết thế này? Con không biết nuôi trẻ đâu!"

Đáp lại tôi là tiếng khóc "Oanh oanh oanh~~~" của hai người họ.

Đang đ/au đầu thì may sao em hai tỉnh lại, mỉm cười yếu ớt:

"Chị giao cho em, em biết chăm trẻ."

Như được ân xá, tôi bóp nát toàn bộ xươ/ng cốt Lâm Tinh Hà, rút sạch tủy đằng trong người hắn. Cái thân thể trường sinh mà hắn từng tự thiến rồi nhảy vực mới có được, chỉ trong chốc lát đã bị tôi đ/á/nh về nguyên hình.

Thân thể mới dùng đúng là sướng tay. Tôi ném hắn cho mấy bà lão có nhu cầu cao nhất làng.

Ở làng Trường Sinh, tôi đặt ra quy củ mới: Chỉ được giữ một thứ - tơ duyên hoặc túi ấp.

Không động tình thì không ch*t, muốn con cái thì dùng túi ấp th/ai.

Như thế mới đảm bảo bọn họ không bao giờ phạm sai lầm như dì tôi và Nguyên San.

Đây mới là trường sinh chân chính.

Vài năm sau, tôi đưa lũ trẻ trong làng ra ngoài.

Tộc Đằng Q/uỷ sau ngàn năm giữ mười ngọn núi vàng, giàu nứt đố đổ vách. Chỉ cần muốn, họ có thể sống ở bất cứ ngóc ngách nào trên đời.

Thân thể bất tử bất diệt, chỉ cần không động lòng với đàn ông, muốn sống sao chẳng được.

Dân làng ngày càng đông, tôi quản lý đ/au cả đầu, bèn giao quyền lại cho em hai.

Tôi tính ra ngoài chơi, thu thập mấy đống rác rưởi.

Hang động này sống động vô cùng. Vừa bước ra, tôi phát hiện lần này nó lại mở ra ở hoang đảo, nhưng gần đó lại đậu một con tàu lớn.

Tôi bơi từ từ tới, bị người ta vớt lên boong. Đám thủy thủ viễn dương nhìn đường cong cơ thể tôi như sói đói thấy miếng mồi.

Tròng mắt mỗi tên đều có ít nhất một sợi tơ m/áu.

Chiếc váy hoa nhuốm m/áu bị vứt bừa trên sàn tàu. Tôi giả vờ rụt rè hỏi:

"Kia là gì thế ạ?"

"Giẻ lau thôi."

Tôi nở nụ cười điệu đà. Tốt lắm, làng lại sắp có thêm người mới rồi.

….

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
5 Thuần phục Chương 13
6 Ngực to thì sao? Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Bạn Trai Pháo Hôi Của F4 Thành Chính Cung Rồi

Chương 1
Tôi là một pháo hôi ngu ngốc trong một bộ tiểu thuyết ngọt sủng học đường, kẻ đã lừa tình lừa tiền Lăng Diệu – một trong những F4. Ngày tôi thức tỉnh ý thức cốt truyện, cũng đúng vào lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt ngoài đời sau thời gian yêu nhau qua mạng. Vì hiểu lầm thông tin, hắn đã hiểu lầm giới tính của tôi. Cách tôi ba mét, Lăng Diệu đang quay lưng về phía tôi, tức giận đập bàn đứng bật dậy. "Con trai á?! Đùa cái gì vậy, ông đây đâu phải gay!" "Chia tay! Nhất định phải chia tay! Đều là đàn ông thì còn yêu đương cái gì nữa?" Nghĩ đến kết cục thảm hại của mình trong tương lai, tôi lập tức quyết định cắt lỗ kịp thời. Chuẩn bị chia tay với hắn. Thế nhưng sau khi nhìn thấy tôi, Lăng Diệu chăm chú nhìn tôi vài giây, rồi lặng lẽ ngồi xuống lại. Giọng điệu đột nhiên thay đổi hẳn: "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng không phải loại tra nam chơi chán rồi bỏ."
1