Hay khóc thì đã sao?

Chương 11

12/06/2026 19:12

Kể từ sau lần bỏ chạy thục mạng đó, Lý Tỉnh nhất quyết bắt chúng tôi đi ăn chung.

Tôi thấy rõ ràng là cậu ta muốn hóng chuyện.

Nồi lẩu bốc khói nghi ngút, tôi chỉ cắm cúi ăn phần trong bát mình.

Lý Tỉnh giơ ly coca lại gần, nháy mắt với Sở Tiêu: "Đừng giấu bọn em nữa, hai người có phải là..."

Sở Tiêu lười biếng ngước mắt nhìn cậu ta một cái: "Nếu cậu rảnh rỗi quá không có việc gì làm, tôi tìm cho cậu một công việc làm thêm, việc cậu làm, tiền đưa tôi."

Lý Tỉnh bĩu môi, chán nản ngồi về chỗ: "Em chỉ hỏi thăm thôi mà, đâu có á/c ý gì đâu."

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, Sở Tiêu nghiêng đầu hỏi: "Sao thế?"

Tôi lắc đầu, cậu ấy ngơ ngác.

Cuối cùng, đôi đũa đang gắp đồ ăn dừng lại hồi lâu, cậu ấy đột nhiên lên tiếng: "Tôi đang theo đuổi cậu ấy."

Nói xong còn bổ sung một câu: "Tôi chắc chắn sẽ theo đuổi được cậu ấy."

Lý Tỉnh và mấy người xung quanh ngẩn ra vài giây rồi cười lớn: "Hóa ra là chưa theo đuổi được à."

Sở Tiêu lập tức không vui: "Cái gì cơ, cậu ấy đồng ý rồi, chỉ là tôi tôn trọng cậu ấy nên chưa x/ác định chính thức thôi. Hơn nữa, giữa chúng tôi chỉ thiếu mỗi việc đi đăng ký kết hôn nữa thôi."

Bàn tay đang cầm ly nước của tôi khựng lại, sau đó liền ho sặc sụa.

Sở Tiêu vội vỗ lưng cho tôi.

Cũng vì vậy mà bữa liên hoan kết thúc vội vàng.

Sau khi tan tiệc, cậu ấy không đưa tôi về thẳng ký túc xá.

Suốt dọc đường, cậu ấy không nói câu nào, nắm tay tôi đi vòng ra con đường nhỏ ở sau cổng trường.

Cậu ấy cố tình dừng lại trước mặt tôi, cúi người nhìn thẳng vào mắt tôi: "Tớ đã suy nghĩ rất lâu, có phải vừa nãy tớ nói gì sai rồi không? Cậu không vui à? Có phải lại muốn khóc không?"

"Không có đâu."

Cậu ấy im lặng, rồi lại nói: "Vừa nãy cậu cười khi tớ không tiết lộ mối qu/an h/ệ của chúng ta, tớ cứ tưởng cậu muốn công khai nên tớ mới nói, nhưng có vẻ cậu không đồng ý, vì cậu bị sặc nước."

Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy: "Không phải, tớ chỉ đơn thuần là cảm thấy buồn cười thôi, thực ra tớ cũng không nghĩ nhiều đến thế, tớ đâu có định ngăn cản. Còn về việc cậu hỏi tớ có muốn khóc hay không, thì bây giờ đúng là có một chút đấy."

Sở Tiêu tiến lên một bước, nâng mặt tôi lên: "Cậu đừng khóc, tớ không muốn cậu khóc."

"Được thôi, vậy tớ có chuyện muốn nói với cậu đây."

Bóng cây loang lổ, gió nhẹ lướt qua mặt, giọng tôi lại vô cùng kiên định: "Chúng ta x/ác định mối qu/an h/ệ đi."

Sở Tiêu sững sờ, nhất thời không nói nên lời, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy tôi: "Tớ biết ngay mà, tớ sẽ theo đuổi được cậu."

Tôi khẽ đẩy cậu ấy ra: "Nhưng mà, cậu phải hứa với tớ, không được đá/nh nhau."

Cậu ấy có vẻ ngơ ngác: "đá/nh nhau gì cơ?"

"Trước đây tớ nghe nói cậu từng đá/nh g/ãy chân người khác."

Cậu ấy nâng cao giọng: "Ai tung tin đồn nhảm về tớ đấy?"

Thấy phản ứng của cậu ấy không giống như đang diễn, tôi cũng cảm thấy mơ hồ: "Hiệu trưởng trường bọn tớ lúc đó nói cậu đá/nh g/ãy chân người ta, còn lấy cậu ra làm tấm gương x/ấu để cảnh cáo nữa."

Sở Tiêu suy nghĩ một chút, nổi trận lôi đình: "Ông già ch*t ti/ệt đó nói bậy, bây giờ tớ sẽ gửi đơn kiện ông ta! Rõ ràng là tên đó tự gây chuyện rồi hẹn tớ ra đá/nh nhau, tớ còn chưa kịp ra tay thì hắn đã tự ngã rồi. Hắn nghỉ học 2 tháng, còn bị nhà trường điều tra rồi ép hắn phải xin lỗi tớ, sao lại thành ra tớ đá/nh g/ãy chân hắn được chứ?"

"Thế còn Lý Tỉnh và mấy người kia?"

"Sau chuyện đó thì luôn có người tới tìm tớ gây sự, Lý Tỉnh cứ bám lấy đòi làm đàn em. Tớ không có nhiều bạn nên mới nhận cậu ta làm anh em. Tớ thực sự chưa từng đá/nh nhau, chỉ là trông có vẻ hơi ngang tàng một chút thôi. Tớ là học sinh giỏi thực thụ đấy, nếu mà là dân đầu đường xó chợ thì làm sao thi đỗ đại học được?"

"Hơn nữa, chuyện họ gọi tớ là anh Tiêu cũng không phải do tớ ép, Lý Tỉnh bảo như thế nghe thân thiết nên họ mới gọi vậy. Tớ thực sự không phải xã hội đen. Nếu tớ làm mấy chuyện đó mà bị bố mẹ biết được, họ nhất định sẽ đá/nh tớ đến mức phải quay lại làm phôi th/ai luôn đấy."

Cậu ấy nói có chút vội vã, vành tai cũng đỏ ửng vì sợ tôi không tin: "Thật đấy, tớ thề, tớ chưa từng đá/nh nhau. Nếu thực sự phải nói thì chỉ có hồi tiểu học, tớ giành máy chơi game rồi đá/nh nhau với anh trai thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
7 U U Lục Minh Chương 30.
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
10 Hồng Trang Sát Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm