Trong video.
Từng ngày tôi hốc hác.
Tiều tụy.
Bị cấp trên ỷ thế b/ắt n/ạt mắ/ng ch/ửi.
Bị công ty sa thải.
Đồ đạc bị chủ nhà ném hết ra ngoài.
Nửa đêm.
Tôi ôm va-li và bao tải dệt.
Ngồi co ro bên vệ đường.
Vừa lạnh.
Vừa đói.
Lặng người ngẩn ngơ.
Tiểu Trác bị b/ệnh.
Một mình tôi vừa chăm em.
Vừa chạy khắp nơi làm thêm ki/ếm tiền.
Có lần chạy quá vội.
Ngã rá/ch đầu gối.
M/áu chảy đầm đìa.
Đi khập khiễng.
Tiếc tiền.
Không dám đến b/ệnh viện.
Chỉ m/ua một chai cồn sát trùng.
đ/au đến nghiến răng nhăn mặt.
Rồi bật khóc trước ống kính.
Khắp người toàn nước canh.
Dầu mỡ.
Tôi lặng lẽ nhìn vào camera.
Không nói một lời.
Hết đêm này đến đêm khác.
Mệt đến kiệt sức.
Lại chẳng thể ngủ.
Trong căn phòng thuê chật chội tối tăm.
Tôi nhìn máy quay.
Khẽ nói:
“Mệt quá…”
Ban đầu.
Tôi quay những đoạn đó…
Là để nhắc nhở chính mình.
Đừng bao giờ đi vào vết xe đổ nữa.
Phải nhớ thật kỹ.
Sau này.
Tôi c/ắt ghép tất cả thành một đoạn phim thật dài.
Gửi cho Tạ Thừa Dã.
Biến nó…
Thành con d/ao đ/âm vào tim anh.
Để ngay lúc…
Anh yêu tôi nhất.
Cũng áy náy nhất.
Phải tận mắt nhìn thấy…
Những hình ảnh đẫm m/áu ấy.
Còn cả chiếc nhẫn kia nữa.
Từ lâu.
Tôi đã cho anh xem bản thiết kế.
Từng nói với anh.
Tôi sẽ dùng chiếc nhẫn đó…
Để cầu hôn anh.
Có lẽ…
Anh chưa từng xem là thật.
Nhưng ngay sau đó.
Tôi vẫn tìm người đặt làm.
Vốn định…
Đợi đến sinh nhật anh…
Sẽ cầu hôn.
Ai ngờ.
Chúng tôi tan vỡ còn nhanh hơn.
Nhưng anh biết.
Đó là…
Một chiếc nhẫn cầu hôn.
Tôi biết anh yêu tôi.
Cho nên…
Tôi muốn anh đ/au.
Anh nhìn tôi.
Lại bước tới.
Định ôm tôi lần nữa.
Nhưng đột nhiên khựng lại.
Không dám tin.
Cúi đầu nhìn xuống.
Một con d/ao…
Đang chĩa thẳng vào bụng anh.
Anh bỗng ngẩng đầu.
Tôi siết ch/ặt chuôi d/ao.
Kể từ khi biết…
Anh sẽ tìm đến.
Tôi luôn mang con d/ao này bên người.
Tôi lạnh lùng nhìn anh.
“Đừng đến gần.”
Sắc mặt anh dần trắng bệch.
Lùi nửa bước.
“Tịch Tức.”
“Anh tìm em hơn tám tháng.”
“Ngày nào cũng nhớ em.”
“Xin em…”
“Đừng nhìn anh bằng ánh mắt ấy.”
“Anh nghĩ kỹ rồi.”
“Anh không thể sống thiếu em.”
“Anh muốn cưới em.”
“Anh cưới em!”
Tôi nhếch môi cười lạnh.
Lời cầu hôn ấy…
Không khiến tôi d/ao động chút nào.
Thậm chí…
Chỉ thấy gh/ê t/ởm.
“Nhưng…”
“Em không muốn cưới anh nữa.”
Tạ Thừa Dã ch*t lặng.
“Tại sao…”
Mặc kệ lưỡi d/ao chắn giữa hai người.
Anh vẫn tiến về phía tôi.
Tôi nhìn từng vệt đỏ…
Loang dần trên áo anh.
“Bởi vì…”
“Em không còn yêu anh nữa.”
“Giống như bây giờ.”
“Điều duy nhất em muốn…”
“Là làm anh bị thương.”
“Khiến anh đ/au.”
“Khiến anh…”
“Không thể đến gần em.”
Sắc mặt anh tối sầm.
“Hề Tức.”
“Đừng nói linh tinh.”
“Anh tuyệt đối…”
“Không để em rời khỏi anh lần nữa.”
Tôi cười mỉa.
“Sao?”
“Lại định dùng những th/ủ đo/ạn anh từng dùng ở trong nước…”
“Đối phó em thêm một lần nữa?”
“Để em bị sa thải.”
“Lưu lạc đầu đường.”
“Rồi tổn thương người nhà em?”
Anh nhớ đến đoạn video kia.
Mặt không còn chút m/áu.
“Em biết…”
“Anh không có ý đó.”
“Nhưng anh đã làm như thế!”
Tôi gằn giọng.
“Tạ Thừa Dã.”
“Hoặc cút.”
“Hoặc ch*t ngay tại đây.”
“Cùng lắm…”
“Em đền mạng cho anh.”
Anh nhìn chằm chằm tôi.
Mùi m/áu…
Đã nồng đến mức không thể xem nhẹ.
Cuối cùng.
Anh lùi bước.
“Được.”
“Hôm nay anh sẽ không ép em.”
“Chúng ta…”
“Còn rất nhiều thời gian.”
Nói xong.
Như thể không cảm thấy đ/au.
Anh lùi dần.
Rồi rời đi.
Tôi buông lỏng bàn tay đang cầm d/ao.
Tảng đ/á nặng đ/è trong tim…
Cuối cùng cũng rơi xuống.