Gieo Sai Lầm Tôi Gặt Tình Ái

Chương 3

06/01/2025 15:35

Một lúc sau mới thốt ra một câu: "Cậu... cậu không nói được à?"

Tôi định lắc đầu, nhưng chợt nghĩ, nếu cậu ấy nhận ra giọng tôi thì chẳng phải tôi sẽ tiêu đời sao?

C/ứu mạng quan trọng hơn!

Thế là tôi gật đầu lia lịa.

Tô Húc cau mày, nhìn tôi một cái thật sâu, rồi im lặng bỏ đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

May quá, cậu ấy không nhận ra tôi.

Chưa kịp về đến ký túc xá thì Giang Sơn - bạn cùng phòng, đã báo tin dữ: Tô Húc sẽ chuyển đến ở cùng phòng với bọn tôi.

Phòng của chúng tôi là tập hợp những đứa "dư thừa" từ ba lớp khác nhau, phòng bốn người, vừa đúng thiếu một, thế là cố vấn cho cậu ấy chuyển vào.

Giang Sơn nhanh nhảu kéo cậu ấy vào nhóm chat.

Ngay sau đó, một lời mời kết bạn từ nhóm chat hiện lên.

[Nickname SX: Tôi là Tô Húc]

Đầu óc tôi tê liệt như vừa bị sét đ/á/nh.

C/ứu mạng a!!!

Trốn cũng không thoát, chạy cũng không xong, mình toang thật rồi!!!

3

Đúng là "là phúc không phải họa, là họa thì khó tránh"!

Trước khi mọi chuyện bung bét ra, tôi quyết định dò hỏi ý tứ của Tô Húc trước.

Lúc tôi về phòng thì chỉ có mỗi mình cậu ấy đang dọn dẹp giường chiếu.

Hai tên kia, Giang Sơn và Chung Việt Lệ thì đang bận túi bụi với mấy cái hoạt động câu lạc bộ của trường.

Tôi định nịnh nọt lấy lòng cậu ấy một tí, lại nhớ ra mình vẫn chưa nói được nên tính vỗ vai ra hiệu cho cậu ấy biết.

Ai dè đâu, cậu ấy đang lom khom cúi xuống thì bất ngờ nhích người về phía trước. Thế là thay vì vỗ vai, tay tôi lại "hạ cánh" thẳng xuống mông cậu ấy.

Tay tôi run như cầy sấy, đầu óc tê dại.

Tô Húc thì đứng hình tại chỗ, cả hai đứa cứ thế đứng ch/ôn chân, không ai dám nhúc nhích.

Cuối cùng, cậu ấy vừa ôm mông vừa quay người lại.

Tôi vội vàng rút điện thoại ra gõ chữ:

[Xin lỗi, tôi định vỗ vai gọi cậu!]

[Tôi không cố ý sờ mông cậu đâu!]

Tô Húc liếc nhìn điện thoại rồi lại nhìn tôi, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Tôi vội vàng thanh minh, gõ chữ đến nỗi suýt thì vỡ màn hình.

[Tôi không phải bi/ến th/ái.]

Cậu ấy xem xong, mặt mày nhăn nhó như vừa ăn phải thứ gì đó kinh khủng lắm.

"Biết rồi."

May quá cậu ấy không hiểu lầm tôi!

Tôi đang định gõ thêm chữ "có cần tôi giúp không" thì bỗng nhiên mắt chữ A, mồm chữ O!

Cái dòng chữ "Tôi là bi/ến th/ái" kia... mình gõ thiếu mất chữ "không" rồi!!!

Aaaaaaaaa!!!

Thế giới sụp đổ đi!!!

Ngay bây giờ!!!

Ch*t liền bây giờ đi!!!

Nhưng mà may quá, mấy hôm nay tôi để ý thấy cậu ấy ngoài cái tính hay soi gương với tự luyến ra thì cũng không có gì bất thường.

Mà cái gương đó có m/a lực gì nhỉ? Tôi tò mò quá!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105