Tôi bị bố mẹ nh/ốt vào một nơi chuyên dùng để giam giữ Alpha.
Những nơi thông thường không thể nào nh/ốt được tôi. Thậm chí đối với bố, bây giờ nếu thực sự muốn dùng tin tức tố để trấn áp tôi cũng chưa chắc đã thành công. Ngoài bốn bức tường bằng thép dày bốn mươi centimet và cánh cửa đặc chế ra, trong phòng không có bất cứ thứ gì.
Mẹ khóc lóc đến khuyên tôi: "Con nhận lỗi với bố một câu đi, con và Tiểu Hàn, sao hai đứa lại có thể dính lấy nhau được chứ."
Tôi từ chối. Chúng tôi cứ thi xem ai trụ được lâu hơn.
Sau đó họ bắt đầu nhượng bộ: "Hai đứa thế nào, bố con bảo không quản nữa, nhưng sau này con nhất định phải sinh ra người kế thừa. An An, con từ nhỏ đã không để mẹ phải lo lắng, đồng ý đi, chỉ cần con có một đứa trẻ thôi."
Không gian u tối khép kín đã bắt đầu khiến tôi có chút suy sụp. Tôi dùng đầu húc vào bức tường vốn đã bị tôi phá đến mức lồi lõm.
"Không, con chỉ có duy nhất mình Sở Nguyệt Hàn thôi."
Tôi nghe thấy giọng của bố lạnh lùng hừ một tiếng: "Thằng nhóc Sở Nguyệt Hàn kia đều đã nghĩ thông suốt rồi, sao con lại cứng đầu như vậy."
Nghe thấy tên Sở Nguyệt Hàn, tôi mở trừng mắt, trong mắt hiện lên vẻ tỉnh táo.
"Không, anh ấy cũng sẽ không đồng ý đâu, bố đang lừa con."
Bố cũng im bặt không lên tiếng nữa. Tôi nhìn tia sáng yếu ớt nơi khe cửa, thầm nghĩ, sắp rồi, họ không thể nh/ốt tôi cả đời được. Tôi chỉ phản nghịch một lần này thôi, tôi phải thắng.
Nhưng tôi không ngờ họ lại thả tôi ra sớm hơn dự tính. Cánh cửa lớn mở ra, ánh sáng đột ngột ập vào khiến tôi nheo mắt lại. Gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của bố đầy vẻ gi/ận dữ vì con cái không tranh khí. Ông t/át tôi một cái thật mạnh.
"Nhìn xem họa con gây ra kìa!"
Tôi ngây người tại chỗ, còn chưa kịp định thần thì đã thấy vệ sĩ phía sau bố, đó là người nhà họ Sở. Tôi nhíu mày, chỉ nghĩ đến một khả năng duy nhất: Sở Nguyệt Hàn xảy ra chuyện rồi!!!
Anh ấy cũng giống như tôi, bị người nhà nh/ốt lại. Bác trai Sở vốn dĩ là người còn nghiêm khắc hơn cả bố mẹ tôi, tôi nghĩ những lời về trách nhiệm gia tộc bác ấy cũng không nói thiếu câu nào.
Sở Nguyệt Hàn đã lén dùng chiếc đũa mài nhọn đ/âm bị thương tuyến thể của chính mình! Tuyến thể là ng/uồn gốc sức mạnh của một Alpha cấp S, nếu tuyến thể bị tổn thương, anh ấy sẽ vĩnh viễn mất đi năng lực thiên phú của một Alpha cấp S. Từ một đứa con cưng của trời biến thành một người bình thường. Điều này đối với một Alpha cường hãn mà nói chẳng khác nào sét đ/á/nh ngang tai.
"Thằng bé nói, có phải nếu nó không còn là Alpha cấp S nữa thì có thể ở bên con được không." Bác trai Sở nói với tôi bên ngoài phòng phẫu thuật. "Ngay cả khi bị thương nặng như vậy, nếu con không đến, nó nhất định không chịu vào phòng phẫu thuật."
Tôi cúi đầu, cảm thấy áy náy khôn ng/uôi, dù là với bố mẹ nhà họ Sở hay bố mẹ mình.
"Bác và bố mẹ con cùng nhìn hai đứa lớn lên, cha mẹ đã dồn bao nhiêu tâm huyết vào hai đứa, cả gia tộc đều lấy hai đứa làm vinh dự, hai đứa thực sự không chút nể tình sao?"
Những lời đó như ngọn núi lớn đ/è nặng lên vai. Chúng khiến tôi sợ hãi và hoang mang. Tôi nhìn vào ba chữ "Đang phẫu thuật". Sở Nguyệt Hàn đang nằm ở đó, anh ấy đã đ/á/nh đổi tất cả để c/ầu x/in một tương lai cho hai đứa.
Tôi ngẩng đầu nhìn bác trai Sở: "Con dám bảo đảm, trong suốt quãng đời còn lại, chúng con sẽ cống hiến tất cả cho gia tộc, chúng con sẽ khiến gia tộc hiển hách tôn quý, nhưng chúng con không thể rời xa nhau. Chúng con không thể vì những chuyện của trăm năm sau mà từ bỏ đối phương đang ở ngay trước mắt lúc này."
Bác trai Sở thở dài, bố mẹ nhìn tôi, cũng đầy vẻ khó hiểu.
Tôi bỗng thấy hơi buồn: "Hoặc là, ngoài việc làm công cụ để duy trì vinh quang ra, bác trai bác gái, bố mẹ, mọi người có bao giờ đơn thuần xem chúng con là con trai để yêu thương không? Chỉ là những đứa trẻ của mọi người, ngay cả khi không phải Alpha cấp S, ngay cả khi không thông minh không mạnh mẽ, mọi người vẫn sẽ yêu thương như thế."
"Chúng con không cách nào dùng phương thức mọi người muốn để báo đáp ân tình của mọi người. Nếu như vậy là không xứng làm con của mọi người, vậy con có thể trả lại tất cả những gì mọi người đã cho con. Gene mà mọi người ban cho, bao gồm cả cái mạng này của con."
Giống như Sở Nguyệt Hàn, trả hết lại cho họ.
Cả ba người đối diện đều sững sờ. Mẹ đột nhiên bật khóc nức nở, ngay cả người luôn lạnh lùng nghiêm nghị như bố cũng im lặng trong giây lát. Mẹ lao đến t/át tôi một cái, rồi lại ôm chầm lấy tôi: "Con đang nói cái gì thế hả?! Con đang nói cái gì vậy?"