Tình Duyên Của Mèo

Chương 12

11/12/2025 14:40

Việc phiền đầu tiên sau khi x/á/c định qu/an h/ệ với Lương Mục Bạch, là tôi không biết phải thú nhận chuyện này với sư phụ thế nào.

Dù sao người hứa dứt khoát không liên quan gì đến Lương Mục Bạch cũng là tôi.

Mặc dù bản thân sư phụ luôn nghi ngờ.

Nhưng anh ấy nghi ngờ và tôi thừa nhận, là hai chuyện khác nhau.

Dưới sự giúp đỡ của anh, tiến độ của tôi ở bộ phận dự án rất nhanh, nhiều lúc đã có thể đảm đương một mình.

Ân sư không thể phụ bạc.

Nhân một lần đi ra ngoài, tôi quyết định thổ lộ.

Trên xe, tôi lật album ảnh điện thoại, chỉ cho anh xem hình Lật Tử.

Tôi nói: "Sư phụ, đây là mèo của em."

Anh "ừ" một tiếng: "Sư phụ biết em có con mèo mà."

Tôi nói tiếp: "Thực ra đây cũng là mèo của Lương tổng."

Ánh mắt anh không còn bình tĩnh, kinh ngạc nhìn tôi, một lúc lâu sau mới thở ra nhẹ nhõm.

Tôi vội hỏi: "Sao thế ạ?"

"Không sao," anh đáp, "Sư phụ đang nghĩ lúc họ hỏi cảm giác dạy vợ của Lương tổng làm đệ tử thế nào, mình phải trả lời sao đây."

... Sư phụ thật ra là người thâm hiểm đúng không?

Lương Mục Bạch biết tôi công khai sơ bộ chuyện tình cảm, thái độ càng ngạo nghễ hơn.

Biểu hiện cụ thể là anh thường xuyên mang Lật Tử đến công ty.

Lật Tử cứ đến công ty là chạy về phía tôi... dần dần mọi người đều hiểu ra chuyện gì.

Dù sao cũng không có lý nào mèo của sếp cứ quanh quẩn bên nữ nhân viên cả?

Qu/an h/ệ giữa tôi và Lương Mục Bạch không còn trong sáng.

Nhưng Lương Mục Bạch dường như rất thích thú khi tên tôi và anh đan xen vào nhau, càng lúc càng phô trương táo bạo.

Thỉnh thoảng còn đến tận bàn làm việc đợi tôi tan ca.

Anh đứng sau lưng tôi, để mặc người khác dò xét dè dặt hay táo bạo.

Con người anh, đi đâu cũng là trung tâm ánh sáng, ngay cả một cái ngáp buồn ngủ nhỏ cũng thu hút ánh nhìn quan tâm.

Có người hỏi: "Lương tổng tối qua không nghỉ ngơi tốt sao ạ?"

Lương Mục Bạch cười đáp: "Mèo nhà cứ quấy."

Anh nói: "Đêm kêu gào, lại thích cào người."

Tôi nghi ngờ sao anh nói bừa thế, rõ ràng Lật Tử giờ ngoan lắm, rồi chợt nhận ra, hóa ra anh không ám chỉ con mèo.

Tôi x/ấu hổ tức gi/ận vặn vào eo anh.

Và vô cùng bực mình, sao có thể nói chuyện này trước đám đông!

Lương Mục Bạch mắt vẫn đầy cười, dịu dàng hỏi tôi: "Đi được chưa?"

Tôi buông tay.

Bực bội nghĩ thầm, tối nay anh ngủ với mèo đi!

Mọi qu/an h/ệ trong sáng hay không trong sáng, sau khi Lương Mục Bạch đăng một dòng trạng thái, đều kết thúc.

Hình ảnh là giấy đăng ký kết hôn mở ra.

Bên nam là anh, bên nữ là tôi.

Anh đính kèm dòng chữ: "Đến nhận bà chủ nào."

Trong muôn vàn lời chúc phúc, tôi và anh lao vào hành trình yêu thương tiếp theo.

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Làm Lại

Chương 15
Ngăn kéo của tôi bị hoa khôi lục tung. Chỉ sau một đêm, những bức thư tình tôi viết cho Bùi Mộ Dã bị in ra thành hàng trăm bản, dán khắp các góc trong trường. Tất cả mọi người đều chửi tôi là thằng biến thái thích đàn ông. Ngay cả Bùi Mộ Dã cũng không chịu nghe tôi giải thích, anh ta đuổi việc bố mẹ tôi, còn ép tôi phải thôi học. Vì mất nguồn thu nhập, mẹ tôi không có tiền mua thuốc, chẳng bao lâu sau thì bệnh nặng qua đời. Còn bố tôi đi làm thuê ở một cơ xưởng, do đồng nghiệp thao tác sai quy trình, ông bị cuốn vào máy móc, không cứu được. Tôi tuyệt vọng đến cùng cực, quyết định kết liễu đời mình. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hoa khôi lục ngăn kéo của tôi, đối mặt với ánh mắt nghi ngờ và khinh miệt của mọi người. Tôi giật lại những bức thư tình, chỉ về phía tên đại ca trường đang ngồi trong góc. “Đây là tôi viết cho bạn trai tôi.”
660
2 Tìm Về Chương 12
4 Năm thứ 79 Chương 6
6 Sư tôn hiểu lầm Chương 14
11 Người Giữ Làng Chương 17
12 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đàn anh hóa ra lại là não yêu đương

Chương 14
Để tốt nghiệp, tôi giả gái yêu đương qua mạng để lừa đàn anh viết code cho mình. Đêm nào anh ấy cũng chiến đấu hăng say vì "bạn gái", quầng thâm mắt ngày một đậm thêm. Có người hảo tâm nhắc nhở: "Ông lụy tình quá rồi đấy." "Cẩn thận bị lừa." Đàn anh chỉ lắc đầu, cực kỳ bình tĩnh: "Yên tâm, tôi có nhịp độ của riêng mình." Cho đến khi mọi chuyện vỡ lở, thân phận của tôi bại lộ. Cả đám đàn anh kéo tôi vào văn phòng, bảo có người đã nhịn nói suốt một ngày trời, bắt tôi phải vào xin lỗi cho tử tế. Tôi run cầm cập bước vào, cứ ngỡ sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ lôi đình. Ai ngờ đàn anh lại ngồi ở vị trí chủ tọa, liếc nhìn một vòng những người đang đứng bên cạnh mình, sau đó ngẩng đầu đầy kiêu ngạo. "Ở đây có tận tám người, em ấy chẳng lừa ai, cứ nhằm đúng mỗi mình tôi mà lừa." "Đây không phải là thích thì là gì?" “Tôi nghĩ thông rồi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1
Đêm Trung Nguyên Chương 10
Mộc Thi Chương 10