LỄ HỘI NGƯỜI GIẤY

Chương 5

23/09/2025 19:09

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng tôi, tôi không dám nhìn nữa, tim treo lơ lửng, tôi bưng bát lên. Nhưng tay tôi r/un r/ẩy không kiểm soát được, không cầm vững, nước canh và những miếng th!t bên trong rơi xuống đất, tôi vùi đầu vào bát, không có đũa, tôi dùng tay bốc ăn, ăn ngấu nghiến.

Cha đứng bên cạnh tôi, nhìn xuống, giọng nói dịu dàng đến đ/áng s/ợ:

"Ăn chậm thôi, ăn chậm thôi, cái này đều là của con, không đủ thì bảo cha."

"Trong nồi còn nhiều lắm, con muốn ăn bao nhiêu cũng có, cha đi múc cho con."

Tôi lại nhớ đến đêm chị gái ch*t, mẹ và cha cũng dùng giọng nói dịu dàng như vậy, bảo chị gái ăn nhiều một chút, ăn chậm một chút. Nhưng không ngờ rằng, đằng sau sự dịu dàng đó, lại là sát tâm như vậy.

Sống mũi tôi cay xè, nước mắt không kìm được mà chảy xuống khóe mắt. Chảy đến khóe miệng, hòa lẫn với mì, mặn chát buồn nôn. Nhưng tôi không thể nôn, tôi biết chỉ cần tôi nôn ra, con d/ao kia sẽ rơi xuống đầu tôi.

Tôi há to miệng nhai, nhét đầy miệng, đến khi không thể nhét thêm được nữa, nuốt cũng không trôi, tôi chỉ có thể phồng má tiếp tục bưng bát.

Cha đưa tay nắm lấy một bên bát, tôi không dám buông tay.

"Con à, đưa bát cho cha, cha đi múc thêm cho con."

Tôi không nói nên lời, chỉ lặng lẽ nhìn ông. Ánh mắt cha và tôi chạm nhau, vẻ hung á/c trong đáy mắt không thể che giấu được nữa, đột ngột gi/ật lấy bát khỏi tay tôi, ném xuống đất, phát ra tiếng "choang". Lúc này, trời hé ra một chút ánh sáng.

"Con à, bây giờ con cũng ăn no rồi, uống cũng đã đủ rồi, ta nuôi con mười tám năm, đến đây cũng coi như là hết lòng hết dạ rồi."

"Hôm nay chuyện này, con đừng trách cha, cha cũng là bất đắc dĩ thôi, em trai con là dòng giống duy nhất của nhà ta, nó phải sống sót, cha con ta cũng phải sống sót. Nếu con hiếu thuận, sau khi ch*t, hãy giúp em trai con giữ chân chị gái con lại."

Cha vừa nói, vừa giơ d/ao lên, vung về phía tôi. Khi con d/ao sắp rơi xuống người tôi, bụng cha bị người ta đ/âm xuyên từ phía sau.

M/áu tươi b/ắn tung tóe lên mặt tôi.

Động tác của cha khựng lại, bàn tay cầm d/ao từ từ buông lỏng, con d/ao rơi xuống đất, tôi vội vàng nhặt lên giấu vào tay áo.

Ông cúi đầu, không thể tin được nhìn lưỡi d/ao đã trở nên đỏ tươi vì đ/âm xuyên bụng ông, loạng choạng xoay người.

Em trai mặc váy vàng đứng ở cửa, một tay ôm con người giấy nhỏ, tay kia nắm một con d/ao. Đôi mắt đen láy, dưới ánh trăng, ánh lên vẻ lạnh lẽo rợn người.

Hiển nhiên cha không ngờ rằng, người đ/âm d/ao sau lưng ông lại là em trai mà ông luôn yêu thương nhất.

Cơ thể lung lay một chút, cả người ngã xuống đất, ôm bụng vẫn đang chảy m/áu, lùi về phía sau: "Diệu….Diệu Tổ?"

Em trai đi về phía cha, toe toét miệng, cười "hì hì" với ông.

Giọng nói của chị gái phát ra từ cổ họng em: "Cha, cha muốn đến tìm con sao?"

Cha kinh hãi trợn to mắt, giống như nhìn thấy m/a. Theo động tác tiến về phía trước của em trai, ông không ngừng lùi về phía sau, cho đến khi lưng dán vào cột, cha không còn đường lùi.

Ông lắp bắp quát: "Đại…Đại.. Nha Đầu, mày mày đừng qua đây, tao…tao là cha mày, mày đừng qua đây!"

"Tao tao tìm cho mày một thế thân rồi, chính là em gái mày, Nhị Nha Đầu, mày…mày…mày có th/ù gì có oán gì, đều trút lên nó đi, tha cho cha và em trai mày đi!"

Em trai dừng lại trước mặt cha, nghiêng đầu nhìn tôi một cái, lại nhìn cha.

"Không muốn."

"Hì hì hì, con đã tìm được mẹ rồi, bây giờ con muốn cha, con muốn cha và mẹ đều ở bên con."

Tôi nắm ch/ặt con d/ao trong tay áo, bước đến trước mặt cha. Em trai ôm ch/ặt người giấy bằng một tay, lùi lại một bước nhìn, nhỏ giọng nói với tôi: "Chị phải cẩn thận đó, không được làm hỏng chuyện đâu đấy."

Tôi gật đầu.

Tay nắm d/ao, trong đầu hồi tưởng lại thủ pháp mà cha đã dùng trước khi chị gái ch*t, từ trên xuống dưới, từng chút một l/ột da cha.

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng tận trời xanh, trong đêm tối đen lại càng thêm chói tai và đ/áng s/ợ.

Cha cả người như bị đóng đinh tại chỗ, giãy giụa không được, chỉ có thể mặc cho tôi vung d/ao lên xuống, r/un r/ẩy như sàng gạo:

"Cha xin con... cha xin con, con tha cho cha đi, Nhị Nha Đầu, con tha cho cha, được không?"

"Cha biết sai rồi, cha thật sự biết sai rồi, con muốn gì, cha đều cho con..."

"Suỵt, cha phải im lặng chứ." Ngón trỏ dính m/áu của tôi giơ lên trước môi, bình tĩnh mỉm cười, "Đừng có la hét ầm ĩ, nếu không sẽ giống như mẹ, không sống được đến khi tìm chị gái đâu, như vậy chị gái sẽ buồn đó."

Cha đột nhiên quay đầu nhìn em trai: "Đại Nha Đầu, con giúp cha... con giúp cha xin em gái con..."

Khuôn mặt của cha đã trở nên m/áu th!t lẫn lộn, khi c/ầu x/in thì th!t r/un r/ẩy.

Tôi lại nhớ đến, lúc trước chị gái cũng c/ầu x/in ông như vậy. H/ận ý tràn ngập trong đầu tôi, tôi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua vết m/áu nhìn về phía em trai.

Em trai lắc đầu với ông, cười hì hì: "Không đâu."

"Con muốn cha đến chơi với con, cha không được nói dối, mẹ đã đến rồi, cha cũng phải đến."

Cha sững người, đồng tử co rút mạnh, giống như bị sét đá/nh trúng. Tiếng kêu thảm thiết của cha dần yếu đi, cũng giống như chị gái năm xưa. Em trai cắn ch/ặt môi dưới, giấu cả người vào trong bóng tối.

Ánh bình minh dần ló dạng, chiếu sáng rực rỡ căn nhà kho. Khắp nơi đều là m/áu, cha cả người đã m/áu th!t lẫn lộn, nằm trên đống củi. Rốt cuộc ông đã không thể trụ được đến cuối cùng.

Khi tôi ôm rơm buộc lên người ông, cha đã tắt thở, người giấy của em trai cũng bị vấy đầy m/áu.

Tôi tiếc nuối sờ vào người giấy, quay đầu hỏi em: "Mẹ bị bẩn rồi, nhưng mà, chị sẽ giúp em giặt sạch sẽ."

Em trai liên tục gật đầu, muốn mở miệng nói.

Tôi lại ra hiệu im lặng với em: "Bây giờ cha phải đi rồi, em phải ngoan ngoãn, không được khóc cũng không được quấy nha."

Em trai tiếp tục gật đầu, cắn ch/ặt răng không dám phát ra một tiếng động nào.

Tôi học theo thủ pháp của ông thợ làm giấy trong trí nhớ, đem rơm quấn lên người cha. Lại đắp lên mấy lớp bột giấy dày, vẽ lên áo khoác đen và mũ dưa, hai mắt chỉ có tròng trắng không vẽ con ngươi.

Cha đã thành người giấy.

Trời cũng sáng rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7